Từ nhỏ con đã được cha mẹ ẳm đi quy y khi vừa đầy
tháng, cho nên niệm Phật đã trở thành một nếp quen thuộc hằng ngày.
Mỗi sáng thức dậy niệm Phật, mỗi tối trước khi đi ngủ cũng niệm Phật,
trước khi ăn cơm xá đủa và niệm Phật, sau khi ăn xong cũng nhớ xá
đủa và niệm Phật. Lớn lên một chút, má phát cho xâu chuỗi niệm
Phật, niệm siêng đến nỗi nửa đêm bật đèn dậy vì … xâu chuỗi bị đứt!
Khi còn ở trong nước, mỗi khi đi học rồi sau đó
đi làm, con đều đi xe đạp, lên xe cũng chân trái đạp xuống Nam mô,
chân phải đạp xuống A, chân trái Di Đà, chân phải Phật, cứ vậy vừa
đi xe đạp vừa niệm Phật cho tới trường hay sở làm. Có lẽ nhờ
vậy mà nhiều phen thoát hiểm khi di chuyển trong một thành phố đầy
nguy hiểm, nhất là ban đêm, tai nạn giao thông và những tai nạn khác
xảy ra thường xuyên chăng?
Sau này qua Úc, mỗi khi lái xe con cũng niệm Phật,
dầu rằng chỉ còn có chân phải đạp ga thôi. Tuy nhiên cũng có
sự mầu nhiệm không giải thích được, thí dụ như có lần lái xe đường
trường, bị lạc tay lái, xe lao qua đường và đụng vào gốc cây, sườn
xe bị hư không sửa được, mà người thì không sao, mắt kiếng rớt xuống
cũng không bể! Đã vậy còn được bảo hiểm đền mua xe mới nữa!
Có lẽ vì quen niệm Phật, cho nên con không biết
ứng phó lanh lợi được như nhiều người, khi gặp tình huống khó xử,
con chỉ biết im lặng – không phải im lặng trong chánh niệm, mà là im
lặng … ấm ức, sau này mới nghĩ ra, à, sao lúc đó không trả lời như
vậy, hay sao không nói câu này để cho ra lẽ? Kế lại nghĩ tiếp,
nếu nói như vậy cho … hả hơi hay đở tức, tranh hơn làm cho “đối thủ”
tức chơi, rốt cuộc rồi có hay hơn là im lặng không? Thế là …
tiếp tục im lặng và niệm Phật, rồi sóng gió cũng yên.
Thường thì con niệm Phật A Di Đà, và khi gặp việc
khẩn cấp thì lại niệm Đức Quan Thế Âm, vì Ngài vẫn có bi nguyện cứu
khổ cứu nạn, năng trừ nguy hiểm. Đây là câu chuyện có thật khi
con còn ở Việt Nam, đường Duy Tân, gần nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi.
Hai chị em con ngủ trên gác, trước bàn thờ Phật -
thờ Đức Quan Thế Âm (màu vàng), như hình 1. Sau này khi hai
chị em lớn lên, ngủ trước bàn Phật không tiện, nên dời bàn Phật ra
giữa nhà, như hình 2. Kể từ khi hai chị em ngủ sau lưng bàn
Phật, lâu lâu con thấy hai ống chân trần thò vào cửa sổ, rồi thôi.
Khi thấy như vậy thì con liền niệm Phật rồi ngủ tiếp. Có một
đêm con thấy chẳng những hai chân trần thò vào, mà nguyên hình người
nhảy cái đụi vào trong nhà, đi về phía giường con, con hoảng quá hai
tay liền bắt ấn Tý ấn Sửu và niệm Án Ma Ni Bát Di Hồng. Khi đó
con thức dậy, tiếp tục niệm chú rồi ngủ lại đến sáng, cũng không có
gì lạ. Khi kể lại cho má nghe, thì hóa ra em gái con cũng thấy
hai chân trần thò vào cửa sổ như con thấy vậy. Thế là chúng
con xoay bàn Phật nhìn ra cửa sổ như hình 3, và hai chị em ngủ sau
lưng bàn Phật không thấy gì lạ nữa.
Sau đó có lệnh dời mộ và dẹp bỏ nghĩa trang Mạc
Đỉnh Chi, ban đêm trong giấc ngủ con thường thấy người ta ngồi trên
nóc nhà hàng xóm đông lắm, và khi kể lại thì em con cũng thấy như
vậy. Tuy nhiên, có lẽ vì trong nhà có thờ Phật nên không thấy
ai vào nhà. Kế đó Sư Bà ra tụng kinh và rước linh về chùa, thì
không thấy người ta ngồi trên nóc nhà nữa.
Qua câu chuyện này, con không muốn khẳng định là
có ma hay không có ma, dầu rằng trong thế giới vô hình mắt phàm
không thấy được vẫn hiện hữu những chúng sinh đang lang thang đau
khổ. Cho nên trong chùa vẫn có nghi thí thực, chẩn tế, …
Con chỉ xin nêu ra một điển hình là khi tâm không định, dễ thấy
những việc lạ làm cho sợ hãi, nhưng sau đó nhiếp tâm trở về với Phật
thì tâm trở lại an ổn, khi thức cũng như khi ngủ được an lành.

Hơn nữa trong nhà có thờ Phật thì sẽ được an ổn,
nhờ thần lực của mười phương chư Phật gia trì, cho nên ma quỷ không
dám quấy phá. Nếu có quý vị nào không muốn tin vào tha lực, mà
chủ trương tự lực, thì sẽ hiểu rằng trong nhà có thờ Phật, như sự
nhắc nhở về ông Phật sẵn có của mình, cho nên luôn giữ tâm an định
thì sẽ không bị “điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết-bàn”.
Con thiết nghĩ lúc bình thường niệm Phật, niệm
ánh hào quang vô lượng của Đức Phật A Di Đà, hay ánh mắt từ bi cứu
khổ ban vui của Đức Bồ-tát Quan Thế Âm, thì khi cấp nạn xảy ra, hay
có những lúc yếu đuối lo lắng sợ hãi, tự nhiên liền nhớ nghĩ đến
Phật, Bồ-tát, liền nương nhờ câu niệm Phật, hồng danh hay mật chú
của Bồ-tát mà thoát khỏi ách nạn, thân tâm an ổn. Vì thế cho
nên quý Thầy Cô thường hay nhắc Phật tử huân tu niệm Phật, là một
phương pháp thực hành có ý nghĩa thiết thực trong đời sống tại gia
nhiều chướng ngại vậy.
Nam mô A Di Đà Phật,
Nam mô Đại Từ Đại Bi Tầm Thinh Cứu Khổ Cứu Nạn Linh Cảm Ứng Quan Thế
Âm Bồ-tát,
Tâm Quang
Nhân ngày Vía Đức Quan Âm, 19/6 Đinh Hợi