|
Con viết bài này kính tặng Mẹ và để tỏ ḷng biết ơn
Đức Phật Bà Quan Âm đă pḥ hộ cho Mẹ được tai qua
nạn khỏi sau cơn binh sốt huyết năo. Tất cả bác sỉ
đều nghĩ là Mẹ khó vượt qua khỏi, nhưng cuối cùng họ
rất ngạc nhiên, Mẹ đă vượt qua được giai đoạn nguy
hiểm. Nh́n thấy Mẹ trên giường bịnh, khuôn mặt phúc
hậu, không hề sợ sệt, không hề thở than, sẳn sàng
chấp nhận số phận, con rất cảm phục Mẹ . Lời khuyên
của Mẹ luôn văng vẳng bên tai con “ nếu Mẹ qua đời,
các con luôn nhớ đạo Phật là đạo từ bi, theo lời
Phật dạy, giúp đỡ mọi người, sống phải có đạo đức,
đừng bao giờ lường gạt ai, ḷng nhân là tha thứ ”.
Chúng con nguyện sống vâng theo lời Mẹ dạy. Cầu
mong Mẹ sớm hồi phuc để cùng chúng con tiếp tục hoàn
thành những công việc từ thiện c̣n dở dang.Tấm ḷng
nhân hậu và độ lượng của Mẹ đă làm xúc cảm bao nhiêu
người. Rất nhiều Vị Tăng Ni ở các Chùa chiền cùng
Phật Tử , bà con gần xa ai cũng thương mến lo cầu
nguyện cho Mẹ mau b́nh phục. Cuộc sống của Mẹ luôn
nghĩ về người khác chứ không lo chi cho bản thân
ḿnh.
Con nhớ ngày xưa , mỗi lần nghe tiếng chó sủa
ngoài cổng là con biết có người đứng đợi Mẹ phát gạo
hay tiền,. Không để họ chờ lâu, Mẹ vội vă mang quà
biếu để họ về mau kẻo tội. Cũng có nhiều người, lợi
dụng ḷng tốt của Mẹ, Mẹ cũng biết điều đó nhưng tự
an ủi là “ Người ta khổ quá, họ mới nói dối, chứ có
ai muốn làm như vậy, ḿnh phải cảm thương cho họ”.
Mẹ nói “ nếu bị người ta lợi dụng th́ chắc kiếp
trước Mẹ lợi dụng người ta, nên kiếp này Mẹ vui ḷng
trả thôi” Lúc đó c̣n nhỏ , con chưa hiểu nhiều về
câu nói của Mẹ , lớn lên con mới thấy câu nói ấy đă
an ủi con rất nhiều, nếu hiểu như vậy th́ dù có bị
ai lừa dối, con nghỉ chắc chắn cũng có lư do nên
thấy ḷng bớt đau khổ.
Mẹ thường hay nói “Một miếng khi đói bằng một gói
khi no" hay “ Có đức mặc sức mà ăn” nên mỗi lần con
cháu nào may mắn được bổng lộc đều tự nguyện đóng
góp với Mẹ để chia xẽ với những người nghèo khổ.
Cuộc đời của Mẹ rất đơn giản. Mỗi lần chúng con
mua chi tặng , Mẹ đều từ chối và nói để dành tiền
phước thiện. Mua chi tặng Mẹ , chúng con phải giả đ̣
nói món hàng đó giá rẻ, để Mẹ không nghĩ là phí phạm..
Có lần con về thăm nhà, muốn mời Mẹ đi chơi đâu đó,
con phải làm Mẹ vui bằng cách nói trên đường đi , sẻ
ghé thăm và cúng dường Chùa tiền để phát gạo và mua
ḥm cho người nghèo, có như vậy th́ Mẹ mới đồng ư mà
đi theo.
Mẹ thường hay nói “Ngó lên ḿnh chẳng bằng ai,
ngó xuống chẳng ai bằng ḿnh”.
Cuộc đời Mẹ rất cần kiệm, nhiều khi con thấy Mẹ
không dám mua sắm chi cho bản thân ḿnh, dành dụm
từng đồng, mà khi nghe nơi nào có cảnh khổ là Mẹ đến
ngay . Nh́n cuốn sổ từ thiện của Mẹ chằng chịt những
địa chỉ và những việc phải làm, con thật khâm phục
Mẹ quá. Con nhớ mỗi lần đi thăm các bịnh viện hay
các trại tàn tật mồ côi, khi ban tổ chức hỏi tên Mẹ
để ghi vào cuốn sổ vàng , Mẹ đều nói của cộng đồng
chứ không muốn ai biết tên tuổi làm ǵ. Có người hỏi
địa chỉ của Mẹ để t́m tới ám ơn, mà họ không biết Mẹ
ở đâu . Mẹ như ngọn gió bay đến và đi lúc nào không
ai biết. Tuy đă hơn tám mươi tuổi rồi, mà nhờ Phật
độ ,đầu óc Mẹ vẫn c̣n rất minh mẩn. Có lần con giả
đ̣ hỏi để xem trí nhớ Mẹ c̣n tốt không , con hỏi là
“Mẹ ơi, một triệu đồng Việt Nam là bao nhiêu đô Úc
vậy Mẹ” , nghe nói có tiền làm việc từ thiện là Mẹ
rất vui mừng , con thấy tự nhiên mắt Mẹ rạng rở ,
khuôn mặt hiền từ, lẩm nhẩm tính toán, con thấy
thương Mẹ quá. Bao nhiêu lần chúng con muốn mời Mẹ
đi du lịch đây đó , mà Mẹ không bao giờ nhận lời và
cứ nói là dành tiền đó giúp những người nghèo khổ.
Trái tim Mẹ thật bao la, không muốn hưởng thụ chi
hết, luôn nghĩ về người khác. Chỉ có khi nào Chùa
chiền, các hội từ thiện kêu gọi hay hàng xóm, người
quen , có ai bịnh hoạn , ốm đau hay nhà ai có đám
tang th́ Mẹ mới ra khỏi nhà mà thôi. Nơi nào có hội
hè, ca nhạc, ăn uống , tiệc tùng th́ con không bao
giờ thấy Mẹ ở đó.
Mẹ thường hay nói “Con thú nó cũng biết đau như
ḿnh,” nên không bao giờ Mẹ muốn sát sanh. Con nhớ
lúc c̣n nhỏ, mỗi lần đi chợ với Mẹ, mấy người bán
hàng lúc đầu ai cũng ngạc nhiên v́ Mẹ hay hỏi họ có
bán cá nào chết rồi không”, người bán hàng tưởng Mẹ
muốn mua cá chết cho rẻ, nhưng lần lần họ hiểu ra là
Mẹ khôngmuốn ăn cá sống v́ sợ sát sanh. Nghĩ đến Mẹ
, mỗi lần ai rủ đi câu cá, con đều từ chối v́ dù có
bắt được ,cũng không dám sát sanh nên không đi để
khỏi bị cám dỗ.
Mẹ thường hay nói “Thất bại là mẹ thành công” nên
trong cuộc đời, con tự an ủi nếu làm chi không được
như ư nguyện,, con xem đó là thử thách v́ nhờ có
thất bại ḿnh mới rèn được tâm kiên nhẩn, chịu đựng
và ḷng khiêm tốn. Mẹ nói cái chi không phải của
ḿnh th́ dù ḿnh có âm mưu chiếm đoạt cũng không
được và dù có được cũng không bền lâu. Phật cho th́
có,đừng nên tranh giành làm khổ người khác. Cuộc đời
ai sanh ra cũng có phần số, nên thấy người nào nghèo
th́ ḿnh giúp đở, an ủi họ, người nào giàu th́ ḿnh
nên mừng cho nguời ta chứ đừng ghanh tị, chỉ làm khổ
cho bản thân ḿnh mà thôi. Mẹ cũng nói nhiều khi
thành công hoài, chưa nếm mùi thất bại, tự nhiên
sanh kiêu căng. Thật ra th́ người nghèo hay giàu ,
thành công hay thất bại, ai cũng phải chịu chung một
số phận là “ sanh, lăo, bịnh ,tử” mà thôi.Mẹ thường
hay nói ” Một câu nhịn là chín câu lành” nên mỗi lần
bất đồng ư kiến với ai , con nhớ lời Mẹ dặn “ Ai
nhất th́ ḿnh thứ nh́, ai mà hơn nữa th́ ḿnh thứ ba”.
Nhờ nghĩ như vậy mà tâm con được thanh thản, nhẹ
nhàng. Mẹ cũng thường nói là “Ḿnh giỏi c̣n có người
giỏi hơn ḿnh” nên con luôn thấy ḿnh nhỏ nhoi. Mẹ
thường khuyên con cháu phải chăm chỉ trong công việc
v́ người làm chủ họ cũng lo nghĩ nhức đầu, mới có
tiền trả lương cho công nhân. Nhớ lời khuyên của Mẹ,
con luôn luôn phấn đấu hoàn thành tốt công việc .
Mẹ thường hay nói ” Ai làm nghề ǵ đều có nghiệp
duyên cả ” nên con không c̣n cảm thấy bị căng thẳng
trong việc làm , sẳn sàng chấp nhận mọi công việc
được giao.Mẹ thường hay nói ” Nhân vô thập toàn” nên
phải tự trách ḿnh trước khi tráchnguời, “ không có
lửa làm sao có khói”…” Khi giận mất khôn nên cố gắng
b́nh tỉnh, lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau” , ḷng
nhân là tha thứ”, “cười người hôm trước, hôm sau
người cười”. Hay “ Ghét của nào Trời trao của ấy”,
chưa bao giờ con thấy Mẹ hội họp bạn bè nói chuyện
của người khác. Mẹ luôn cẩn thận về lời ăn tiếng nói,
v́ sợ nhiều khi một lời nói vô t́nh làm buồn ḷng
người khác. Mẹ thường hay dùng lờikhuyên của Ông Bà
ngày xưa để dạy chúng con là “ nên uốn lưởi bảy lần
trước khi nói” hay “ một lời nói là một đọi máu”.
Nhớ lời Mẹ dặn, con luôn thận trọng và cố gắng sửa
đổi lần lần.
Mẹ thường hay nói “ Khoe khoang và ngu ngốc là
hai người bạn chí thân”. Nhờ học được tánh khiêm tốn
của Mẹ, làm chi thành công con đều nghĩ nhờ may mắn
mà thôi chứ không bao giờ nghĩ ḿnh tài giỏi. Mẹ
cũng thường nói” đời này là cơi tạm, đừng nghĩ những
ǵ ḿnh có đều là của ḿnh th́ khi mất đi sẽ không
thấy đau khổ . Hạnh phúc nhất là tâm được thanh thản,
b́nh an và cơ thể được khỏe mạnh.
Mẹ thường hay nói phải đối xử tử tế với người
giúp việc v́ người ta phải rời xa người thân của
ḿnh đi làm để kiếm sống nên khi nghe thân nhân họ
bịnh hoạn, Mẹ luôn khuyến khích họ về thăm nhà . V́
sự tử tế của Mẹ mà con thấy ai vào nhà ḿnh làm, đều
quư mến và thương kính Mẹ.
Mẹ thường hay nói ” Nhàn cư vi bất thiện “ nên
mặc dầu hơn tám mươi tuổi mà Mẹ không bao giờ muốn
nghỉ ngơi và phí pham thời gian, lúc nào cũng lo
tụng kinh, niệm Phật, tham gia làm công tác từ thiện.
Khi nào có thời gian là Mẹ mở băng kinh hay đọc sách
về những lời giảng dạy của Đức Phật. Mẹ thường hay
nói ”ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn” nên
cách ăn uống của Mẹ rất đơn giản, buổi cơm chay đạm
bạc chi một chút muối mè hay rau cải mà thôi . Nhiều
lúc con rất lo lắng cho sức khỏe của Mẹ. Thời c̣n
trẻ, lúc nào Mẹ cũng lo cho chồng con ăn trước rồi
mới đến phiên ḿnh. Cuộc đời cứ như thế trôi qua mà
Mẹ không một lời than phiền mà c̣n lấy làm vui v́ đă
cống hiếng trọn vẹn trái tim ḿnh cho chồng con. Mẹ
cũng thường hay khuyên con cháu “ Nghệ thuật ănngon
là nên dừng trước khi cảm thấy no”, như vậy mới
tránh được bịnhtật và nhường phần đó chia xẽ với
những người thiếu ăn .Đừng bao giờ phí phạm mang tội.
C̣n biết bao nhiêu nữa những lời Mẹ thường hay
nói, chỉ cần một vài lời khuyên của Mẹ cũng đă giúp
con vượt qua nhiều hoàn cảnh khó khăn trong cuộc
sống. Mẹ luôn là niềm hy vong , là sự sống , là
nguồn động viên , là tấm gương sáng cho chúng con
noi theo. Những lời khuyên bảo của Mẹ măi măi là kim
chi nam cho cuộc đời con.Tấm ḷng nhân hậu và trái
tim độ lượng của Mẹ đă làm cảm xúc bao nhiêu người.
Con cảm tạ ơn Phật đă cho con có duyên lành kiếp này
được làm con của Mẹ.
Trong suốt thời gian Mẹ ở bịnh viện, mặc dầu rất
yếu và trong trạng thái mê man,nhưng khi thức giấc ,
Mẹ dặn ḍ chúng con giúp đở những người nghèo khổ
ngay trong bịnh viện , trại mù , trại mồ côi, đóng
góp căn nhà t́nh thương., thăm viếng những người
vùng quê, đúc tượng Phật, thăm mười cảnh Chùa ….Chúng
con đă làm những ǵ mà Mẹ mong ước …. Đội ơn Đức
Phật Bà Quan Âm đă pḥ hộ cho Mẹ đuợc tai qua nạn
khỏi. ́nh bóng Mẹ măi măi trong trái tim của chúng
con.
Con xin có mấy ḍng thơ tặng Mẹ:
Sanh ra may mắn kiếp này
Làm con của Mẹ những ngày thần tiên
T́nh thương của Mẹ vô biên
Cho con cuộc sống b́nh yên an lành
T́nh yêu của Mẹ đă dành
Cho con tất cả đạt thành ước mơ
Những lời Mẹ dạy ban sơ
Cho con có được tuổi thơ vui vầy
Trai tim của Mẹ tràn đầy
Giúp con chịu đựng những ngày gian nan
Những lời Mẹ dạy cẩm nang
Cho con cuộc sống b́nh an tâm hồn |