Phẩm Thâm Sâu, Thứ 12
Bấy giờ, Bồ Tát Hiền Hộ bạch rằng:
-Bạch đức Thế Tôn! Làm sao suy tư được
tam muội như thế?
Phật dạy Hiền Hộ:
-Nếu có trai hiền gái thảo nào nghĩ
muốn suy tư tam muội này, th́ khi quán sắc tướng người khác không
nên chấp giữ, ngay trong âm thanh không nên chấp giữ, ngay trong mùi
hương không nên chấp giữ, ngay trong mùi vị không nên chấp giữ, ngay
trong cảm xúc không nên chấp giữ, ngay trong các pháp không nên chấp
giữ, ngay trong các loài không nên chấp giữ, nơi tất cả chỗ không
nên đắm trước. Đó gọi là khởi hạnh đại bi chân thật trong Phật pháp.
Trong đó sao gọi là tam muội? Tức là ngay trong tất cả pháp, y theo
chánh pháp mà hành tŕ. Lúc chư Bồ Tát quán Bốn Niệm Xứ th́ phải nên
biết như vầy: “Quán sát thân hạnh quyết không có kiến chấp phân biệt
nơi thân hạnh. Quán sát thọ hạnh cũng không có kiến chấp phân biệt
nơi thọ hạnh. Quán sát tâm hạnh cũng không có kiến chấp phân biệt
nơi tâm hạnh. Quán sát pháp hạnh cũng không có kiến chấp phân biệt
nơi pháp hạnh”.
Bồ Tát nên quán sát suy tư tam muội như
thế. V́ sao? Này Hiền Hộ! Lúc Bồ Tát đó quán thân hạnh th́ đối với
thân không khởi tâm suy tư phân biệt. Lúc quán thọ hạnh th́ nơi thọ
không khởi tâm suy tư phân biệt. Lúc quán tâm hạnh th́ nơi tâm không
khởi tâm suy tư phân biệt. Lúc quán pháp hạnh th́ nơi pháp không
khởi tâm suy tư phân biệt. V́ sao? V́ không thể nắm bắt tất cả pháp.
Không thể nắm bắt được hết thảy pháp này th́ làm sao có sự phân biệt
suy tư? Này Hiền Hộ! Do đó, tất cả pháp không có sự phân biệt. Do
không có phân biệt nên không có suy tư. Do không có suy tư, trong đó
nên biết không có pháp có thể thấy biết. Này Hiền Hộ! Do không thể
thấy biết nên là vô ngại, tức là trong tất cả pháp không có chướng
ngại. Đó là tam muội Bồ Tát Hiện Tiền. Bồ Tát thành tựu tam muội này
th́ sẽ thấy vô lượng vô số a tăng kỳ chư Phật, đều được nghe chư
Phật thuyết pháp; nghe rồi hay thọ tŕ tất cả pháp của chư Phật Như
Lai, có được tất cả tri kiến vô ngại giải thoát, cũng hay đắc được
trí huệ vô ngại của chư Phật.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Lúc Bồ Tát quán
sát Bốn Niệm Xứ, không có pháp để thấy, không có âm thanh để nghe.
Không có thấy nghe nên không có pháp nào để có thể phân biệt, cũng
không có pháp nào có thể suy tư. Không phải do đui mù câm điếc, mà
v́ các pháp không thể thấy được. V́ vậy, lúc quán sát chớ khởi tâm
trụ vào mà nh́n đạo, suy tư đạo, tức là với các pháp không có nghi
ngờ; do không nghi ngờ nên thấy Phật Như Lai; do thấy Phật Như Lai
nên măi măi xa ĺa si mê lầm lạc; do không có si mê lầm lạc nên biết
tất cả pháp không có thể thấy. V́ sao? Bồ Tát nếu có tri kiến như
thế, tức giữ tri kiến đó; do giữ tri kiến đó nên giữ pháp tướng; do
giữ pháp tướng nên giữ sự nghiệp; do giữ sự nghiệp nên thấy chúng
sanh; do thấy chúng sanh nên thấy thọ mạng; do thấy thọ mạng nên
thấy Phú Già La; do thấy Phú Già La nên thấy các ấm; do thấy các ấm
nên thấy các nhập; do thấy các nhập nên thấy các giới; do thấy các
giới nên thấy các tướng; do thấy các tướng nên thấy các vật; do thấy
các vật nên thấy nhân kia; do thấy nhân kia nên thấy duyên; do thấy
duyên nên có cầu mong chấp giữ; do có cầu mong chấp giữ nên có sanh.
V́ sao? Này Hiền Hộ! Nơi tất cả pháp quyết không thể nắm bắt. Do
không thể nắm bắt nên đối với tất cả pháp đó Bồ Tát không suy tư,
không niệm nhớ, không thấy, không nghe.
Này Hiền Hộ! Quyết không thể giống như
ngoại đạo hay đệ tử của họ, thường chấp giữ Phú Già La và ngă kiến.
Này Hiền Hộ! Bồ Tát quyết không thể
khởi kiến chấp như thế. Tri kiến của Bồ Tát phải như thế nào? Tri
kiến của Bồ Tát phải giống như tri kiến của Như Lai, quyết không
thối chuyển. Tri kiến của Bồ Tát phải như tri kiến của hàng Bích Chi
Phật, A La Hán. Bồ Tát phải khởi những tri kiến đó. Nhờ vậy mà Bồ
Tát chẳng nhớ, chẳng nghĩ, chẳng thấy, chẳng nghe; nhờ vậy mà Bồ Tát
diệt hết các vọng tưởng, tức suy tư đắc được tam muội này.
Lại nữa, này Hiền Hộ! Giống như hư
không vốn chẳng có h́nh sắc, không thể quán thấy, không có ngăn ngại,
không chỗ nơi nương tựa, không có nơi trụ vào, thanh tịnh, không
nhiễm ô, cũng không dơ bẩn, chư Bồ Tát thấy tất cả pháp cũng như thế.
Đó gọi là trong tất cả pháp hữu vi hay vô vi không có chướng ngại,
cho đến cũng không có xứ sở. Do dùng mắt thanh tịnh không chướng
ngại, thấy tất cả pháp tự nhiên hiện ra. Lúc chư Bồ Tát niệm nhớ như
thế th́ thấy chư Phật, tướng hảo trang nghiêm thân như vàng ṛng,
đầy đủ oai nghi với trăm ngàn hào quang, chiếu sáng rực rỡ như trăng
tṛn mùa thu, đại chúng vây nhiễu xung quanh như các v́ sao lấp lánh,
như vua Chuyển Luân có binh chúng đông đầy, như trời Đế Thích tôn
quư nhất trong bốn bộ chúng, như Đại Phạm Vương, ṭa ngồi của chư
thiên như sư tử chúa oai dũng hàng phục các loài cầm thú, như tiên
bạch hạt bay trong hư không, như núi chúa Tu Di an trụ trong biển
lớn, như núi tuyết lớn sản sanh các thang thuốc hay, như núi Thiết
Vi nhiếp tŕ gió băo, như thủy giới ǵn giữ cơi đất, như ṿng gió
lốc lớn thanh tịnh cơi hư không, như cung trời tráng lệ trên đảnh
núi Tu Di.
Như thế, này Hiền Hộ! Chư Như Lai dùng hào quang trí đức chiếu sáng
tất cả ba ngàn đại thiên cơi nước chư Phật đều như thế.
Này Hiền Hộ! Chư Bồ Tát đó ngay trong
chánh quán cũng phải niệm nhớ như vầy: “Đối với tất cả pháp do chư
Phật tuyên thuyết, tôi xưa đă nghe, đă nghe rồi đọc tụng, thọ tŕ tu
hành”. Niệm nghĩ như thế rồi từ tam muội khởi dậy; y theo những pháp
đă được nghe trong thiền định mà suy tư nghĩa lư, v́ người tuyên
thuyết.
Hiền Hộ, ông nên biết rằng đó là vua
tam muội, làm lợi ích cho chư Bồ Tát, hay tích tụ các công đức, nên
gọi là tất cả pháp ở thế gian và xuất thế gian.
Do đó, này Hiền Hộ! Nếu người trai hiền gái thảo muốn chứng đạo Bồ
Đề vô thượng th́ phải nghe tam muội này; nghe rồi viết chép đọc tụng
thọ tŕ, tu tập suy tư, v́ người khác diễn nói rộng, khiến cho diệu
pháp này được lưu hành ở thế gian.
Bấy giờ, đức Thế Tôn muốn tuyên lại
nghĩa trên nên nói kệ rằng:
“Chư Phật thanh tịnh rời bụi dơ
Công đức rộng sâu không chỗ nương
Chuông trống cầm sắt các diệu âm
Muôn loại oai bị tu cúng dường
Răi tán trầm hương hơn thế gian
Hoa tóc đẹp lạ trên bảo cái
Cúng dường tháp miếu Phật Nhiên Đăng
V́ cầu chứng tam ma địa này
Phật pháp thậm thâm khó thấy được
Khai thị Thế Đế khiến người biết
Kia như tự tánh xưa chẳng dời
Ông nên tùy thuận trí vô ngại
Như nhật nguyệt vừa ló dạng ra
Đế Thích trái ba mươi hai trời
Đầy đủ trang nghiêm báu khắp nơi
Người cầu tam muội cũng như thế
Như cơi Phạm Thiên của chư thiên
Oai nghi tịch tĩnh tṛn công đức
Tinh tấn dũng mănh không thể xưng
Người cầu tam muội cũng như thế
Lại như đấng y vương thế gian
Cấp các thuốc hay cho bịnh nhân
Tùy thuận chư Phật, tâm thanh tịnh
Xưa chưa từng rời bỏ bổn tánh
Giống như núi tuyết vua các núi
Lẫm lẫm như Chuyển Luân Thánh Vương
Cũng như bảo bối diệu trang nghiêm
Họ thấy chư Phật đủ các tướng
Như hạc vương tuyệt rơ ràng
Hư không tự tại vô ngại bay
Chư Phật thân vàng ṛng như thế
Chân đệ tử Phật niệm như thế
Tam muội vô cấu đuốc trí tịnh
Hay phá các màn đen mê tối
Họ trừ tất cả tưởng sự vật
Niệm trí Phật hào quang vô ngại
Tiêu diệt dơ bẩn không sân độc
Vô minh thanh tịnh, người diệu trí
Nếu hay quán sát không ḿnh người
Họ quyết không có các sắc tướng
Trong không nghi ngờ, sanh tịnh trí
Tất hay đoạn trừ các kiến chấp
Cũng diệt xong tưởng ấm, giới
Nghe pháp trừ năo được mát trong
Tỳ kheo phải biết các Phật tử
Và các tỳ kheo ni thanh tịnh
Kia cư sĩ nam cư sĩ nữ
Nếu hay niệm đây đắc tam muội”.