Tng Thư Pht Hc

    

48 Đại Nguyện của Đức Phật A Di Đà
Dịch thơ - 1995
Văn vần
Thích Minh Phát
 

Hàng ngày tụng Di Đà kinh sám,

Thấy rơ ràng bốn tám lời Nguyền,

Độ người khỏi chốn nhơn thiên,

Đem về Cực lạc phước duyên hưởng nhờ

Muốn đặng tỏ căn nguyên dường đó,

Con cầu Thầy chỉ rơ mọi đường.

Nay con hiệp lại một chương,

Hiến cho các bạn cùng đường tới nơi.

Suy tính lại từ đời quá khứ,

Phật hiệu là Thế Tự Tại Vương.

Bốn mươi hai kiếp náu nương,

Ở nơi trần thế mở đường độ sanh,

Cũng thuở ấy tại thành Phật trụ,

Một đại vương quốc độ rộng xa,

Tên Ngài là Kiều Thi Ca,

Ấy là tiền kiếp Di Đà Pháp Vương.

Tới chầu Phật nghe thường Pháp Chánh,

Chẳng bao lâu chơn tánh phát minh.

Ngôi vua sự nghiệp kinh dinh,

Thảy đều bố thí tự ḿnh xuất gia.

Phật tự tại lợi tha truyền mạng,

Đặt hiệu là Pháp Tạng Tỳ kheo.

Bồ đề hột giống vừa gieo,

Trổ sanh trí huệ với nhiều dơng tâm.

Một bữa nọ thân lâm Phật bệ,

Quanh ba ṿng đảnh lễ Như Lai.

Lạy rồi, qú gối chấp tay,

Xin Ngài chứng chiếu ḷng ngay sở cầu

Như con đặng phước sau thành Phật,

Xin chứng minh tứ thập bát nguyền.

Nguyền nào cũng đặng châu viên,

Nếu như thiếu sót con liền chẳng tranh,

 

NGUYỀN THỨ NHẤT, con thành Phật được.

Ban cho con một nước tịnh thanh.

Ngục h́nh ngă quỉ, súc sanh,

Thảy đều chẳng có sanh thành nơi đây.

 

NGUYỀN THỨ HAI, nước này tịnh giới,

Đàn bà cùng con gái tịch nhiên.

Những người trong các nhơn, thiên,

Cùng loại cầm thú cần chuyên tu hành.

Thảy đều đặng hoá sanh thọ cảm,

Thất bửu tŕ cửu phẩm liên hoa.

 

NGUYỀNTHỨ BA, dân chúng Phật Đà,

Khi cần ăn uống, hoá ra sẵn sàng.

Bát thất bửu, bỉ bàng đựng lắm,

Trăm món ngon khỏi sắm ở đâu.

Ăn rồi khí dụng liền thâu,

Không cần phải rửa, phải lau nhọc nhằn.

 

NGUYỀN THỨ TƯ, nhân dân trong nước,

Muốn áo quần, khăn, lược, măo, giày,

Thảy đều hoá đủ sẵn bày,

Khỏi mua khỏi giặt, khỏi may cực ḷng.

 

NGUYỀN THỨ NĂM, giáp ṿng địa lợi,

Từ đất bằng lên tới hư không.

Thảy đều lầu các điện cung,

Cùng là cây trái ao sông cửa nhà.

Các thứ ấy đều là trân bửu,

Cùng bá thiên hoa báu hương thơm.

Hợp nhau thành tạo kết đơm,

Trau dồi trang sức, cho làm phiền ba.

Mùi hương ấy xông ra khắp đủ,

Cả mười phương hưởng thụ cấp kỳ.

Chúng sanh hạnh Nguyện chuyên tŕ,

Tin và tưởng Phật, đến th́ văng sanh.

 

NGUYỀN THỨ SÁU, dân lành quốc độ.

Thương kính nhau quí tợ ruột rà.

Không lời qua lại bất hoà,

Không ganh không ghét, sanh ra tranh giành.

 

NGUYỀN THỨ BẢY, dân sanh trong nước,

Không có ḷng uế trược dâm ô.

Cũng không có tánh tục thô,

Cùng là nóng giận, hồ đồ, ngu si,

 

NGUYỀN THỨ TÁM, chuyên tŕ thiện niệm,

Cứ đường ngay, tiệm tiệm lướt đi.

Nếu ai muốn nói chuyện ǵ,

Người kia hiểu ư tức th́ khỏi phân.

 

NGUYỀN THỨ CHÍN, chúng dân từ thiện,

Tai chẳng nghe những chuyện không lành.

Có đâu sự ác tự hành,

Mấy điều nghiệp chướng đă thành vô danh.

 

NGUYỀN THỨ MƯỜI, chúng sanh đều ví,

Huyễn thân là mộng mị mà thôi

Vậy nên ḷng chẳng nhiễm đời,

Tánh không tham muốn, khắp nơi vui cười.

 

NGUYỀN MƯỜI MỘT, tiên, người, tuy khác

H́nh dung đồng một sắc vàng y.

Mặt mày nghiêm chỉnh phương phi,

Trong ngần, đẹp đẽ, không chi ví dường.

 

NGUYỀN MƯỜI HAI, mười phương thế giới,

Thiên, nhơn, cùng các loài súc sanh.

Hoá thân về cơi lạc thành,

Chứng ngôi duyên giác thinh danh dĩ đồng,

Ngồi Thiền toạ, chăm ḷng tịch tịnh,

Hiệp cùng nhau suy tính tuổi điều.

Chẳng hề biết đặng bao nhiêu

Ngàn, muôn, ức kiếp số nhiều khó phân.

 

NGUYỀN MƯỜI BA, thiên, nhơn, trên giải.

Hiệp cùng nhau đếm măi dân cư.

Không hề rơ biết số dư,

Tại An Dưỡng Quốc nhiều như cát Hằng.

 

NGUYỀN MƯỜI BỐN, dân hằng quốc độ,

Thảy thảy đồng trường thọ miên miên.

Không sao biết đặng số niên,

Sống lâu vô lượng, vô biên kiếp đời.

 

NGUYỀN MƯỜI LĂM, dân thời thanh tịnh,

Trụ vào ngôi chí tánh tự nhiên.

Ly chư loạn tưởng đảo điên,

Xa ĺa phân biệt chứng duyên Niết Bàn.

 

NGUYỀN MƯỜI SÁU, Lạc bang dân chúng,

Vui vẻ mà thọ dụng đủ điều.

Thảy đồng với các Tỳ kheo,

Chứng phần Vô Lậu chẳng theo sự đời.

 

NGUYỀN MƯỜI BẢY, khi con thành Phật.

Sẽ giảng kinh thuyết thật độ sanh.

Làm cho sở Nguyện đắc thành,

Công con giảng đạo trọn lành hơn ai.

NGUYỀN MƯỜI TÁM, hoá thai cơi dục.

Người người đều đắc Túc Mạng thông.

Biết hồi tiền kiếp xa trông,

Hằng hà sa kiếp biết đồng kim sanh.

 

NGUYỀN MƯỜI CHÍN, chúng sanh vạn vạn,

Đều đặng rồi thiên nhăn tịnh quang.

Thấy toàn vũ trụ mười phương.

Trăm ngàn muôn ức thế gian cũng tường.

 

NGUYỀN HAI MƯƠI, Tây phương dân chúng,

Thiên Nhĩ Thông sử dụng nghe xa.

Những lời phát Nguyền bủa ra.

Của trăm ngàn ức Phật Đà khẩu tuyên.

 

NGUYỀN HAI MỐT, nhơn thiên trong nước

Tha Tâm Thông biết được chẳng sai,

Những điều tâm niệm mỗi loài,

Muôn ngàn thế giới cầu ngoài biết linh,

 

NGUYỀN HAI HAI, chúng sanh quốc độ,

Thần Túc Thông tỉnh ngộ đă rồi.

Bao hàm thế giới nơi nơi,

Vượt qua khỏi hết nhất thời hơn bay.

 

NGUYỀN HAI BA, con nay thành Phật,

Danh hiệu con tỏ thật mười phương.

Phật và đại chúng tán dương,

Dân con qui phục dựa nương con hoài.

Thiên, nhơn với các loài thú vật,

Niệm danh con cho thật chí thành.

Sanh ḷng vui vẻ hiền lành,

Lâm chung sẽ đặng hoá sanh sen vàng.

 

NGUYỀN HAI BỐN, ánh quang minh chiếu,

Nơi đầu con tuyệt diệu rơ ràng.

Mặt trời cùng ánh mặt trăng,

Tuy là sáng tỏ chẳng bằng Phật quang.

 

NGUYỀN HAI LĂM, hào quang con chói,

Khắp cùng nơi ngơ tối khúc quanh

Thiên, nhơn cùng các súc sanh,

Thấy liền đặng khởi ḷng thành qui y.

 

NGUYỀN HAI SÁU, bất kỳ nhơn, thú,

Trong thập phương vũ trụ vân vân.

Nhờ hào quang chiếu đến thân,

Từ hoà tâm tánh hơn dân cơi trời.

 

NGUYỀN HAI BẢY, Tiên, Người, phát ư

Tâm Bồ đề tŕ trí gái trai.

Lục Ba La Mật quảng khai,

Làm nhiều công đức chẳng sai một th́,

Khi thọ mạng chí kỳ viên măn,

Có con và các hạng Tăng lành.

Phóng quang tiếp dẫn văng sanh,

Đặng làm Bồ tát tại thành Lạc bang.

 

NGUYỀN HAI TÁM, Thiên, Nhơn vũ trụ,

Nghe danh con sắm đủ bỉ bàng,

Hương hoa đăng chúc huy hoàng,

Tràng phan, bảo cái cúng dàng Như Lai.

Tạo Tháp, Tự, tŕ trai thanh tịnh,

Làm việc lành tâm định tưởng con.

Tưởng luôn trọn một ngày thôi,

Chắc là sẽ đặng nước con rước liền.

 

NGUYỀN HAI CHÍN, Nhơn, Thiên mười cơi,

Nếu dốc ḷng ra khỏi bến mê.

Hiệu con thập niệm chuyên bề,

Lâm chung sẽ đặng sanh về Lạc bang

Trừ những kẻ hung tàn hỗn tạp,

Cùng những người Phật pháp dễ khinh

Ai mang tội ấy vào ḿnh,

A Tỳ địa ngục thọ h́nh chung thân.

 

NGUYỀN BA MƯƠI, Thiên, Nhơn cầm thú

Trong thập phương vũ trụ khôn lường.

Trước đà tạo tội thường thường

Sau nghe danh Phật tỏ tường cung khai.

Cầu sám hối, tŕ trai, giới sát,

Nguyền làm lành nước Phật mong sanh.

Lâm chung sẽ đặng công lành.

Khỏi tam đồ khổ hoá sanh liên đài.

 

NGUYỀN BA MỐT, Tiên, Người mười cảnh,

Nghe danh con đảnh lễ theo về.

Vui mà tu hạnh Bồ đề,

Người người cung kính, kiêng nề tán dương

 

NGUYỀN BA HAI, thập phương thế giới,

Những đàn bà con gái chán đời.

Phát tâm tín niệm danh con,

Thân sau thay đổi không c̣n nữ nhơn.

 

NGUYỀN BA BA, chúng dân mới tới,

Qủa vô sanh bất thối chứng liền

Lại c̣n quả Phật đoàn viên,

Ngoại trừ những vị bổn nguyền độ sanh

Con sẽ giúp cho thành sở mộ.

Tới tha phương tế độ hàm linh.

Hạnh tu Bồ tát rất tinh,

Lại c̣n thấy sức oai linh hộ truyền.

Cho người ấy tinh chuyên tiến bộ,

Các chúng sanh tín thọ giữ truyền

Bồ đề, tịch diệt, Phổ Hiền,

Tấn thêm Tối thắng cần chuyên thi hành.

 

NGUYỀN BA BỐN, dân lành trong nước

Độ chúng sanh sau trước các phương.

Sở nguyền sẽ đặng bỉ bàng,

Bao nhiêu ác nghiệp ba đường khỏi mang.

 

NGUYỀN BA LĂM, các hàng Bồ tát

Muốn cúng dường chư Phật đâu đâu

Hương hoa, anh lạc, trân châu.

Liền đi khắp đủ vừa hầu bữa ăn.

 

NGUYỀN BA SÁU, muôn ngàn báu vật

Muốn cúng dường chư Phật Thánh Hiền,

Ước ra th́ có đủ liền,

Cúng dâng khắp cả về miền chưa trưa.

 

NGUYỀN BA BẢY, ai vừa đọc tụng,

Hoặc thọ tŕ phụng cúng chư kinh,

Đặng tài biện luận thông minh,

Lại thêm Bát Nhă, trí lành cao siêu.

 

NGUYỀN BA TÁM, giảng điều pháp lư,

Đủ viên thông đầy trí huệ tâm

Những lời bày giải nguyên âm

Nghĩa kinh vi diệu cao thâm đều cùng.

 

NGUYỀN BA CHÍN, quốc trung Bồ tát,

Thảy thảy đồng dơng bạt kiên cần.

Mỗi người đều đặng kim thân,

Ba hai tướng tốt đủ phân sắc màu.

Thuyết các Pháp gồm thâu đạo Phật,

Cũng in như chư Phật đương thời.

 

NGUYỀN BỐN MƯƠI, đất nước của con.

Thiệt là tinh sạch chiếu soi khắp hầu.

Chư Bồ tát ví dầu muốn thấy,

Cơi Phật nào nghiêm bất như hà.

Ḍm trong bửu thọ hiện ra,

Cảnh nào Phật nấy như là soi gương.

 

NGUYỀN BỐN MỐT, mọi đường công đức,

Bồ tát nào chưa được hoàn toàn,

Đặng nghe, đặng thấy đạo tràng,

Bề cao cho đến bốn ngàn Na do.

 

NGUYỀN BỐN HAI, các đ̣ nhật dụng,

Quốc độ con thiệt đúng tinh minh.

Chói ngời h́nh sắc đẹp sinh,

Dầu thiên nhăn chẳng nh́n h́nh đặng chi.

 

NGUYỀN BỐN BA, người ǵ trong nước.

Chỉ mong cầu nghe được Pháp, Kinh.

Tự nhiên sở Nguyện đắc thành,

Không chờ mời thỉnh thường t́nh thế gian.

 

NGUYỀN BỐN BỐN, Thinh Văn, Duyên Giác,

Trong nước con đều đắc oai thần.

Hào quang tỏ rạng vô ngần,

Biện tài thuyết pháp ngang phần Pháp Vương.

 

NGUYỀN BỐN LĂM, tha phương Bồ tát,

Nghe danh con tấn phát phụng hành

Thảy đều đặng pháp tịnh thanh,

Định thần giải thoát phước lành thưởng ban.

Như ai muốn cúng dàng Phật, Pháp

Trong một đời đi khắp hà sa.

Tuy là đường xá rất xa.

Định thân không lạc Thiền na chẳng ĺa.

 

NGUYỀN BỐN SÁU, chư v́ Bồ tát,

Ở tha phương nghe đạt danh con,

Quy y tinh tấn vừa rồi,

Định thần b́nh đẳng ban hồi chẳng ly

Đắc pháp Nhẫn đến khi chánh giác

Đặng thấy thương các bậc Như Lai.

 

NGUYỀN BỐN BẢY, là như vầy,

Tha phương Bồ tát về đầy nước con.

Tâm chí Nguyện đắc hồi bất nghị,

Chẳng thối lui địa vị cao siêu.

 

NGUYỀN BỐN TÁM, thật báu mầu.

Tha phương Bồ tát khấu đầu quy y.

Chư vị ấy đắc kỳ sở Nguyện,

Nhất, Nhị, Tam, Nhẫn Thiện Pháp Vương.

Pháp môn của Phật khôn lường,

Bao giờ cũng trụ thế thường chẳng thôi.

Khi Pháp Tạng Nguyện rồi đủ ngón

Cơi tam thiên sáu món rung rinh.

Hương hoa đổ xuống chật thành

Thinh không phát tiếng chắc thành Như lai.

Đức Di Đà khi Ngài thành Phật,

Đến ngày nay đặng thập kiếp trung.

Từ bi hỉ xả viên dung,

Độ người giải thoát số không xiết bàn

Như ai muốn Lạc bang sinh trưởng,

Hiệu Di ĐÀ niệm tưởng tinh chuyên,

Niệm cho diệt tội tiêu khiên,

Đắc nhiều phước đức nhơn duyên vẹn phần.

Khi lâm mạng an phần định tánh,

A Di Đà chúng Thánh hiện tiền.

Ḷng không điên đảo chư duyên,

Đặng phần chánh tín về miềm Tây Phương.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

 

     
 

Trở lại

 
   
   
   

Cùng dịch giả

Xin gởi bài mới và ư kiến đóng góp về Tạng Thư Phật Học qua địa chỉ email:

tangthuphathoc@gmail.com