 |
Tâm
con người có độc là do ba nghiệp thân, khẩu, ư
tạo thành. Chính v́ thiếu tâm từ, bi, hỷ, xả,
cho nên đời nầy sang đời khác con người đọa lạc,
tạo nghiệp ác ngày càng lớn, tích thiểu thành đa.
Do đó chất độc mỗi ngày một thấm sâu vào cơ thể.
Loại độc tố nầy không có thuốc chữa, lâu ngày họ
sẽ biến thành rắn, rết, ḅ cạp v.v.. Những động
vật này có con th́ có nọc độc ở miệng, có con
th́ có nọc độc ở đuôi, có con th́ có nọc độc ở
chân , có con th́ ṭan thân đều có nọc độc.. Nói
chung những độc tố này có thể làm con người mất
tri thức , thậm chí có thể mất mạng; thật là
mười phần đáng sợ!
Chúng ta nên có ḷng từ bi. Cho dù với con người
hay với sự việc, chúng ta đều nên dùng tâm chân
thành, ḥa thuận, luôn luôn nghĩ đến người khác,
không dùng thủ đoạn tàn độc áp bức người khác.
Người học Phật chẳng thể bác bỏ nhân quả, mà
trái lại, đối với nhân quả báo ứng phải hết sức
chú ư! Giả như có người chống báng quư vị một
cách vô lư, hoặc dùng lời lẽ phỉ báng, hoặc có
hành động bức hại, th́ quư vị hăy giữ thái độ
b́nh thản , không cần phải chống trả. Hăy dùng
tâm từ bi để cảm hóa người khác, đó gọi là ”lấy
đức báo oán”, khiến họ hồi tâm chuyển ư, biết ăn
năn hối cải. Hăy học theo gương của Bồ Tát Di
Lặc, tức là “Nhẫn! Nhẫn! Nhẫn!” th́ tự nhiên sẽ
“biến gươm đao thành gấm vóc”, khiến mưa thành
tạnh, gió lặng sóng yên. Nếu người định lực
không đủ, công phu hàm dưỡng ít ỏi, lúc gặp
chuyện, th́ có thể la mắng, thậm chí đánh nhau,
kết cuộc cả hai bên đều mang thương tích và thảm
bại, như con trai con c̣ đánh nhau th́ chỉ có
ngư ông được lợi, c̣n chúng chẳng qua chỉ là vật
hy sinh.
|
Vị Phật
Sống chùa Kim Sơn đầy đủ định lực, bất luận thứ độc
nào Ngài cũng chẳng sợ, Ngài dùng tâm từ bi cảm hóa
tất cả các độc trùng độc thú , nên chúng trở thành
bạn thân với Ngài, và tuyệt đối không làm hại Ngài.
Trong phẩm Phổ Môn có nói: “Phàm niệm danh hiệu Quán
Thế Âm Bồ Tát có thể cảm hóa các loài động vật có
nọc độc, khiến chúng cải ác hướng thiện, không làm
hại đến con người”. Chúng ta nghiên cứu Phật Pháp
cần phải quán thông nghĩa, hiểu rơ lư th́ mới là
người chân chánh học Phật Pháp.
Có một
số người có tư tưởng “ham cao xa thích viễn vông” (háo
cao mộng viễn), chuyên dụng công để đạt được những
cảnh giới kỳ lạ, huyền diệu . Đây là tư tưởng sai
lầm! Chúng ta phải dụng công ở Từ, Bi, Hỷ, Xả. Dụng
công như thế nào? Trước hết phải không tranh, không
tham, không cầu, không ích kỷ, không tự lợi, không
nói dối. Những đạo lư nầy rất đơn giản. Trước tiên,
chúng ta nên khởi sự từ những ǵ đơn giản, nh́n từ
gần đến xa, từ nông đến sâu. Đừng nên bàn đến những
ǵ huyền diệu cao xa, hoặc đưa ra những lư luận
tràng giang đại hải mà không ai hiểu ǵ cả, v́ như
thế có ích lợi chút nào đâu!
Có câu
: “Nên quán tánh Pháp giới, tất cả do tâm tạo”. Tâm
có thể tạo ra thiên đường, tâm cũng có thể tạo ra
địa ngục. Mười Pháp giới không ngoài một niệm ở tâm,
nên do đây mà có thể biết được rằng hễ tâm vừa khởi
niệm, bóng của nghiệp liền theo (tâm niệm nhất động,
nghiệp ảnh tùy chi). Người xưa có nói:
“Ba chấm như sao bầy
Móc
câu như trăng mới
Mang
lông từ đây ra
Thành
Phật cũng từ đấy.”
Câu này
mô tả chữ TÂM theo chữ viết trong Hoa ngữ, qua đó
chúng ta có thể hiểu được tánh của tự tâm. Nếu hiểu
tâm tánh rơ ràng rồi th́ sẽ không c̣n nóng giận. Tất
cả tranh giành, tham lam, truy cầu nhất nhất đều
không c̣n nữa. Lúc bấy giờ chúng ta mới được chân
chánh tự tại, chân chánh giải thoát, và mới hiểu rơ
ư nghĩa chân chánh làm người.
Mọi
người đều có Phật Tánh , nhưng chúng ta lại từ bỏ
Phật tánh đó, bỏ cái gần đi t́m cái xa, bám níu cái
bên ngoài. T́m những cái rác rưởi cho là vật quư giá,
thật đáng tức cười và đáng thương hại thay! Mong mọi
người hăy chân thật, nghiêm chỉnh dụng công, giữ
ḷng thanh sạch, bỏ bớt ham muốn, sống ḥa hợp và
không cạnh tranh với đời.
Có
người nói: “Tất cả trên thế giới từ núi sông, đại
địa, pḥng ốc, nhà cửa, sum la vạn tượng cho đến cây
gai cọng cỏ, đá cát, cây cối đều do tâm tạo thành.”
Đă biết tất cả đều do tâm tạo, th́ tại sao không
quét sạch rác rưởi trong tâm để trang nghiêm thế
giới vị lai? Thế giới Cực Lạc của Phật A Di Đà tạo
thành là do lúc xưa Ngài muốn chúng sanh được ly khổ
đắc lạc. Ngài siêng năng tu hành Lục Độ và hồi hướng
công đức để tạo dựng thế giới Cực Lạc.
Chúng
ta cũng phải tạo cho được một thế giới Cực Lạc, vậy
làm thế nào tạo đây? Trước hết chúng ta phải không
c̣n “thất t́nh” (bảy thứ t́nh cảm). Thất t́nh là ǵ?
Đó là vui, giận, buồn, sợ, yêu, ghét, ham muốn (hỷ,
nộ, ai, cụ, ái, ố, dục). Phải chế phục được thất
t́nh lục dục (bảy thứ t́nh cảm, sáu thứ ham muốn),
khiến chúng không được dấy loạn. Lúc bấy giờ trong
tâm sẽ thái b́nh vô sự, mọi thống khổ không c̣n nữa.
V́ sao có thống khổ? V́ tâm không được thái b́nh.
Nếu không có khổ, thời hưởng an lạc, đó là thế giới
Cực Lạc của nhân gian.
Thất
t́nh chưa chế phục được, th́ chúng nếu không thái
quá th́ cũng bất cập, đều không hợp với Trung Đạo,
cho nên điên điên đảo đảo. Nếu chúng ta hiểu rơ thất
t́nh, có thể hàng phục chúng, khiến chúng không làm
mưa làm gió, đó chính là hàng phục được tâm (hàng
phục kỳ tâm - Kinh Kim Cang). Bởi thất t́nh từ trong
tâm mà ra, nên tâm sanh hoan hỷ hay tâm sanh sân hận
v.v... đều là tâm bị cảnh giới xoay chuyển. Hiện tại
đă t́m ra tận gốc, th́ không c̣n mê hoặc, đă hàng
phục được thiên ma ngoại đạo. Thiên ma ngoại đạo làm
thế nào quấy nhiễu được tâm của quư vị? Bởi v́ quư
vị dùng tâm, dùng t́nh cảm (emotions) thái quá. Khi
hướng ngoại truy cầu, th́ tâm không an tịnh. Do đó
quư vị đă dẫn dắt ma vào trong tâm ḿnh và khiến
chúng trở thành ông chủ của ḿnh. Quư vị phải vâng
theo mênh lệnh và, chịu sự chỉ huy của chúng, quư vị
không c̣n chủ quyền và trở thành nô lệ của chúng.
Giảng
ngày 29 tháng 11 năm1985 |