|
Khi
nói đến Pháp môn Tịnh Độ người ta đều nghĩ đến các
kinh Di Đà, kinh Vô Lượng Thọ, Kinh Quán Vô Lượng
Thọ, và Luận Văng Sanh Tịnh Độ của Bồ Tát Thế Thân
hoặc kinh Niệm Phật Ba La Mật là các bộ kinh tông
yếu nói về Pháp môn Tịnh Độ. Ít người biết rằng kinh
Hoa Nghiêm là bộ kinh nói về pháp nhất thừa viên
giáo cũng nói đến Tịnh Độ, dạy tu Tịnh Độ, khuyên
nguyện sanh về thế giới Cực Lạc.
Điều này cho thấy nguyện sanh Tịnh Độ không chỉ là
bổn nguyện của thường nhơn mà cũng chính là bổn
nguyện của bậc thượng căn đại trí. Nhưng Hoa
Nghiêm nói đến Tịnh Độ như thế nào ? Người tu Tịnh
Độ theo Hoa Nghiêm có giống như người tu Tịnh Độ
thông thường hay không ? Có chống trái hay tương
đồng cùng một bản nguyện ?
Trước hết, kinh Hoa Nghiêm cho ta biết tất cả quốc
độ đều tùy nghiệp lực sanh hay do công đức nguyện
lực của chư Phật thành tựu. Hoa Nghiêm đứng trên
Pháp Giới Nhất Chơn nh́n thấy Thật tướng tất cả
Pháp là Chân Không Diệu Hữu, tâm và cảnh tương
quan như nhất. Tâm thanh tịnh th́ cảnh thanh tịnh,
tâm nhiễm ô th́ dù cảnh trang nghiêm cũng biến
thành uế trược xấu xa.
Đặc biệt Hoa Nghiêm nhấn mạnh đến tầm quan trọng
của chư Phật và Bồ Tát. Các Ngài đến cơi nào, nơi
đó biến thành thanh tịnh. Khi các Ngài nhập diệt
hay ra đi th́ cơi đó hết trang nghiêm. Như vậy,
kinh Hoa Nghiêm chỉ rơ sự h́nh thành các thế giới
nhiễm tịnh cho ta thấy. Đặc biệt về cơi nước Tịnh
Độ th́ thế giới Hoa tạng gồm có vô lượng thế giới
cũng h́nh thành.
Ta Bà hay Cực Lạc cũng chỉ là một trong vô số cơi
nước trong Hoa Tạng thế giới. Trong thế giới đó,
có vô lượng cảnh Phật trang nghiêm thanh tịnh, chứ
không phải chỉ có một thế giới Cực Lạc.
Thế nhưng, chúng sanh cơi Ta Bà phần đông chỉ khế
hợp với Cực Lạc nên Phật nói rơ về cảnh Cực Lạc
cho chúng sanh tiến tu.
Kinh Di Đà chỉ tán thán cơi Tịnh Độ trang nghiêm
để cho người phát khởi niềm tin, phát nguyện tu
hành, cầu sanh Tịnh Độ qua hạnh nhất tâm niệm Phật.
Kinh Vô Lượng Thọ chỉ rơ tiền thân Phật A Di Đà
phát ra 48 lời nguyện kiến tạo Cực Lạc rước người
văng sanh, và cảnh giới Cực Lạc trang nghiêm thanh
tịnh, phân định rơ chín phẩm văng sanh cho người
học Phật.
Kinh Quán Vô Lượng Thọ chỉ 16 pháp quán cho Vi Đề
Hy cùng 500 thị nữ rơ ràng tường tận để quán sát
nguyện về Cực Lạc.
Kinh Niệm Phật Ba La Mật chỉ cặn kẽ pháp tu cho
người được Chánh định niệm Phật, thành tựu thật
tướng niệm Phật.
Kinh Hoa Nghiêm cũng dạy người tu tin chắc vào
Phật, Pháp, Tăng nhưng đi sâu hơn khi dạy ta tu
niệm Phật, tin Phật với Bồ Đề tâm, khuyên phát tâm
hành Đại thừa cúng dường chư Phật nhất tâm niệm
Phật bất động để thấy vô lượng chư Phật, thấu suốt
Pháp thân bất động của Như Lai, nguyện hành hạnh
Phật cầu chứng Phật đạo. Cầu về Tịnh Độ là để thân
cận cúng dường thỉnh chuyển Pháp luân, học theo
hạnh Phật, để viên thành Phật quả, chứ không phải
đới nghiệp văng sanh.
Niệm Phật cũng là pháp thiết yếu đầu tiên mà hành
giả muốn nhập Pháp giới phải tu. Thiện Tài Đồng Tử
sau khi được Văn Thù Bồ Tát khai thị bổn tâm, chỉ
rơ Chơn tâm khuyên hành Bồ Tát đạo, tu Bồ Tát hạnh
đi tham học với 53 vị Thiện tri thức. Vị thầy đầu
tiên Ngài đến cầu học là Đức Vân Tỳ Kheo đă dạy
Ngài Thiện Tài Pháp môn “Ức niệm nhứt thiết cảnh
giới chư Phật trí huệ quang minh phổ kiến”, tức
dùng tâm thanh tịnh nhớ nghĩ tất cả cảnh giới Phật
như kệ nói kệ.
Cảnh giới Như Lai nếu muốn tầm,
Nên tịnh ư ḿnh như hư không,
Xa ĺa vọng tưởng và chấp trước,
Hướng tâm đến chỗ chẳng ngại ngăn.
Khi tâm thanh tịnh nhất như th́ 10 phương cơi Phật
hiện tiền, rơ biết tâm Phật không hai, ngoài tâm
không có Phật, đây chính là chỗ kinh Quán Vô Lượng
Thọ nói : “Tâm nầy là Phật, tâm nầy làm Phật”.
Khi rơ suốt lư này th́ đạt được thật tướng niệm
Phật biết ḿnh và Phật đồng một thể. Thế nhưng,
Thiện Tài Đồng Tử nhờ niệm Phật được Pháp định
không vội nguyện sanh về Cực Lạc mà lại phát tâm
cầu hành Phật pháp, hành Bồ Tát đạo, làm lợi ích
chúng sanh.
Măi đến vị Thiện tri thức thứ năm mươi ba là Phổ
Hiền mới dạy Thiện Tài Đồng Tử mười hạnh nguyện
của ḿnh, phải thường thân cận chư Phật cúng dường,
nghe pháp, thỉnh chuyển Pháp luân. Khi Phật sắp
Niết Bàn mời trụ thế làm an lạc chúng sanh. Khi
Phật sắp Niết Bàn đến hầu hạ phụng sự.
Hành trí huệ và hạnh đức để đủ đạo Phổ Hiền. Lúc
mạng sắp lâm chung nguyện sanh Cực Lạc thế giới
của Phật Di Đà, sen nở thấy Phật liền được thọ kư
đạo Bồ Đề, đầy đủ trí huệ, phương tiện nguyện lực,
làm lợi ích khắp chúng sanh giới.
Như vậy, Kinh Hoa Nghiêm cũng hướng người tu hạnh
Bồ Tát sanh về Cực Lạc nhưng khác biệt với các
Kinh khác. Người tu Tịnh Độ chỉ cần tín sâu vào
Phật, tin chắc nguyện Phật, phát tâm niệm Phật,
cầu sanh Tây Phương là như nguyện. Do không có
công đức trí huệ nguyện lực sâu dày nên có khi
mang nghiệp văng sanh, sanh về Tây Phương mới
chứng quả vô sanh. Trải vô lượng kiếp mới thành
Phật đạo. Có thể nói người b́nh thường tu niệm
Phật, sanh vào Phàm Thánh Đồng Cư để chứng quả vô
sanh, phát tâm Bồ Đề tiến tu Phật đạo.
Hành giả tu theo kinh Hoa Nghiêm rơ suốt nguồn tâm
cầu hành Đại thừa có phát nguyện liền được văng
sanh. Quả tu hành chắc chắn vào Thượng phẩm, trước
mặt Phật liền được thọ kư đạo Bồ Đề, cảnh giới an
trụ là Thật Báo Trang Nghiêm Độ. Người tu Tịnh Độ
chán cảnh Ta Bà uế trược nguyện sanh Tịnh Độ an
lành, nương Phật lực tiến tu, trước chứng vô sanh,
sau phát Bồ Đề tâm, tu Bồ Tát hạnh. Tu theo Hoa
Nghiêm trước cầu Diệu Pháp, trải thân hành đạo,
nguyện sanh Tịnh Độ thân cận cúng dường … để viên
thành Bồ Tát đạo, thân hành tự tại, nhập uế độ để
trang nghiêm cứu tế chúng sanh về Tịnh Độ thân cận
cúng dường hầu cận Phật chứng viên thành hạnh quả.
Nh́n theo một khía cạnh khác, tu theo Hoa Nghiêm
là con đường của Bồ Tát, hành theo Tịnh Độ là việc
của Thanh Văn hồi hướng bồ đề vô thượng. Tuy lược
nh́n như thế nhưng nếu hành được Thật tướng niệm
Phật, ngộ được thật lư đại thừa hành tŕ nào có
sai biệt. Kinh Pháp Hoa nói : Pháp pháp b́nh đẳng
không có sai biệt, tu tất cả thiện pháp th́ viên
thành Phật đạo. Sở dĩ có sai khác là do tâm hạnh
nguyện lực chẳng đồng nhau.
Do đó không thể nói tu theo Hoa Nghiêm cao, tu
theo Tịnh Độ thấp. Như thế, chắc chắn là Hoa
Nghiêm là con đường viên đốn để thân chứng Phật
thừa. Hành giả tu theo Hoa Nghiêm phải đầy đủ trí
huệ, hạnh đức, đủ hạnh Phổ Hiền để khi đến nơi nào
th́ quốc độ đó trang nghiêm thanh tịnh.
Người tu niệm Phật tam muội viên thành như Bồ Tát
Đại Thế Chí đến nơi nào th́ cơi nước cũng trang
nghiêm, sáu điệu vang động, rải hoa báu lớn. Như
vậy, nếu thấu lư mầu, Hoa Nghiêm, Tịnh Độ nào khác
biệt. Do căn cơ chủng tánh hành sai biệt khác nhau
nên có ngàn sai muôn khác, cao thấp chẳng đồng.
Tóm lại! kinh Hoa Nghiêm cũng nói về Tịnh Độ
nhưng chỉ rơ cho ta thấy nguyên nhơn có uế tịnh và
cội nguồn h́nh thành thế giới. Nếu Tịnh Độ là pháp
phổ thông cho quần chúng th́ Hoa Nghiêm dành cho
bậc thượng căn thượng trí. Người tu Hoa Nghiêm
phải tu trí huệ hạnh đức, lấy nước từ bi nuôi lớn
tâm Bồ Đề, hành Bồ Tát đạo để viên thành Phật đạo.
Người tu Tịnh Độ rơ Phật tức tâm niệm Phật, nhớ
Phật được gặp chư Phật, thân cận nghe pháp cúng
dường th́ cũng lần lần thành Phật không sai.
Phương tiện tuy khác, nhưng lư tánh th́ đồng đẳng.
Đặc biệt ta thấy khi viên măn hạnh Phổ Hiền vẫn
cầu sanh Tịnh Độ, gặp Di Đà. Đứng trên lư Di Đà là
thể tánh, hành dụng đă măn nhưng Pháp thân phải
biến nhập mới phổ tế chúng sanh, viên thành Phật
đạo. Niệm Phật cũng trở về tự tánh. Bao công đức
thánh hạnh đều viên thành, đạt được Pháp thân như
chư Phật không sai khác. Đường hành có thiên sai
vạn biệt, nhưng tất cả đều nhằm viên thành Phật
đạo. Kinh Hoa Nghiêm đă làm cho Diệu pháp Tịnh Độ
được rơ ràng sáng lư. Tướng cảnh dung thông, đều
không ĺa Pháp giới nhất chơn. Nguyện tất cả người
tu Phật rơ suốt Hoa Nghiêm và Tịnh Độ dung thông
không chống trái để cùng chứng nhập Nhất thừa Phật
đạo.
-o0o-
|