|
(Bồ tát Long Thọ)
Ít nói một câu chuyện
Nhiều niệm một câu Phật
Đánh chết được vọng niệm
Pháp thân người hiển lộ.
Phổ nguyện pháp giới chúng sinh
Sớm niệm Di Đà Phật
Tối niệm Di Đà Phật
Niệm niệm từ tâm khởi
Niệm niệm bất ly tâm
Hết một báo thân này
Đồng sinh cơi Cực Lạc
(phẩm Quang Minh Giác
trong kinh Hoa Nghiêm)
Trong tất cả oai nghi,
Thường niệm công đức Phật,
Ngày đêm không chịu ngừng nghỉ,
Phải nên siêng tu tập
( Phẩm Hiền thủ)
Thấy người lâm chung khuyên Niệm Phật.
Và lập tượng Phật cho chiêm ngưỡng,
Để họ quy y về với Phật,
Do đó nay được ánh sáng này.
(Phẩm Đâu-suất kệ tán)
Lấy Phật làm cảnh giới
Chuyên niệm không buông bỏ
Người này thấy được Phật
Tâm cùng Phật không khác.
( Bồ tát Giác Minh Diệu
Hạnh)
Pháp yếu của chư Phật,
Nhiệm mầu chẳng nghĩ bàn.
Bởi pháp chẳng nghĩ bàn,
Không thể diễn hết ư.
Đức cha lành Mâu Ni,
Thương xót các quần sinh.
Nói chỗ không thể nói,
Dắt kể trước người sau.
Lại dùng phương tiện lạ,
Chỉ rơ cơi Cực Lạc.
Dạy phát nguyện văng sinh,
Vượt ngang ba đường ác.
Bởi Phật A Di Đà,
Nguyện lớn nhiếp muôn loài.
Như nghe danh, thọ tŕ,
Quyết sinh không c̣n nghi.
Nếu người có đại lực,
Tâm niệm thường chuyên nhất.
Thành tự Tam-muội sâu,
Hiện tiền cũng thấy Phật.
Nay tà y Thánh giáo,
Sắp diễn pháp lợi sinh.
Thương các ngươi mê lầm,
Chỉ rơ đường tu chánh.
Đây chẳng phải duyên nhỏ,
Nên sinh niệm khó gặp.
Đường Tây Phương như tin,
Một niệm vượt mười ức.
(Bồ tát Đại Từ)
Khuyên được hai người tu,
Sánh bằng ḿnh tinh tấn.
Khuyên được hơn mười người,
Phước hụê ḿnh vô lượng.
Bằng khuyên trăm ngh́n người,
Gọi là chân Bồ tát.
Lại khuyên hơn số ấy,
Tức Phật A Di Đà.
(Thiền sư Duy Tắc)
Ngoài song non xanh giăng màn hoa.
Triền non thanh tuyền buông cầm ca.
Trong song kia ai im như mơ.
Ngồi xem Thiên Như câu Di Đà.
Người đời đều ưa cơ thiền sâu.
Hành nhân ai vào tâm vương mầu.
Đèn sương bơ vơ ngoài trời thu.
Non Tu vi trần đều gồm thâu.
Mà trong A Di hồng danh thâm.
Ngàn muôn không t́m ra tri âm!
Thiên Như ḷng từ son chân đăng.
Đưa người mau ra ḷng mê lầm.
Hư không chim bay đường như tranh.
Lưu truyền quanh co triền non xanh.
Người đi xa xa làn mây trôi.
Di Đà chân như này tâm lành.
Ôi câu hồng danh mầu thâm xa!
Sâu cùng chư tông làng Thiền na.
Buông ra thâu vào đều như như.
Tương tư tâm đầy trời liên hoa…
(Trích: Khuyên tu pháp
môn niệm Phật – Pháp sư Viên Anh)
Đi th́ nhất trí niệm Di Đà,
Một bước th́ là một câu qua,
Dưới chân thời thời đều Cực Lạc,
Trong ḷng phút phút thoát Ta Bà.
Trồng hoa bón liễu không dời bỏ,
Trèo non lội suối cũng niệm ra,
Cực Lạc các anh đều lên cả,
Mười phương đi lại mặc vào ra.
Đứng th́ niệm Phật khéo quán thân,
Trong tứ đại này chỉ nó chân,
Ta với Di Đà nào có khác,
Ảnh thêm trăng sáng đúng tam nhân.
Căn nhà sắp mục nên khó ở,
Tịnh độ tuy xa lại dễ sinh,
Như ve ngày nào vừa thoát xác,
Hoa sen ngàn cánh hoá kim thân.
Ngồi th́ quán Phật tréo kiết già,
Thẳng ḿnh đoan chính trên đài hoa,
Tướng lông trắng giữa chân mày hiện,
Thân sắc vàng tươi hợp với tâm.
Việc như mộng huyễn vốn tịnh không,
Rốt ráo viên dung chằng có không,
Ngày nào khéo tỉnh chân thiền toạ,
Cực lạc niết bàn mặc sức qua.
Lúc nằm niệm Phật chớ phóng tâm,
Buộc chặt hồng danh trong lặng câm,
Vừa nằm gió mát đưa qua mặt,
Đến canh ba trăng sáng vằng vặc.
Không như trần luỵ tâm khó dứt,
Sinh tại hoa sen mộng dễ thành,
Giấc ngủ chập chờn chư Phật hiện,
Tỉnh ra cảnh ấy khá rành rành.
( Thiền sư Phạm Kỳ)
Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?
Chuyện cũ quay nh́n, chuyện mộng mê!
Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,
Lăng quên cơi Tịnh chẳng lo về!
(Tư Tề Lăo Nhân)
Đêm dài dễ mông về thôn cũ,
Năm hết không quên phận lữ hành.
Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,
Tấc ḷng mang mển những câu canh!
(Sở Thạch Lăo Nhân)
Nói đến vô thường mọi việc khinh,
Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.
Một ḷng khuyên hướng trời An Dưỡng.
“Vạn thiện đồng quy” nhớ Vĩnh Minh!
Măng tưởng ngày về chưa đến ngày,
Bên trời du tử mộng hồn bay!
Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,
Tin tức miền Tây chậm văng lai?
(Thiền sư Liên Ẩn)
Tóc sương thay mái đầu xanh,
Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!
Soi bổn phận, lánh đường tà.
Âm thầm thời tiết đổi.
Lặng lẽ tháng ngày qua.
Kíp mau t́m đến chơn thường lộ,
Dám chậm chờ xem bệnh tử mà!
Cơi Phật đâu xa cách?
Về chăng chỉ tại ta!
Mỗi niệm chỉ cần không thối chuyển.
Ao vàng đă sẵn có Liên hoa.
Thân tàn về cơi báu,
Sen nở thấy Di Đà!
(Thiền sư Tra Am)
Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,
Lỗi cũ đường xa bước trở về,
Tháng ngày hờ hững,
Tóc điểm hoa lê!
Ḷng theo bóng nguyệt trời Tây xế,
Lắng tai nghe chim tiếng nhớ quê
Lá thu rơi rụng…
Tấc dạ năo nề!
Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,
Hướng cơi Liên Bang phát nguyện thề:
Ta Bà đă chán chê!...
( Thiền sư Linh Thoại)
Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,
Thân người bèo nước linh đinh
Trăm năm tạm gởi kiếp phù sinh,
Há lại mơ màng chẳng tỉnh?
Đem mối trần duyên rũ sạch,
Đừng cho mộng cảnh lưu đ́nh.
Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,
Đường lối tu hành tiệp kỉnh!
Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.
Không phân già, trẻ, gái, trai.
Có tâm làm được đấng Như Lai,
Lời thật lưu truyền vẫn tại!
Sáu chữ Di Đà rất dễ.
Một ḷng tưởng niệm đừng sai.
Thân này thề chiếm tử kim đài,
Gắng giữ niệm tâm chớ trái!
(Thiền sư Triệt Ngộ)
Tiếng Phật thường nghe
Huệ quang thường chiếu
Một câu A Di Đà
Đích đáng chính tà tâm
Nấu tiêu muôn vật tượng
Tan vào một ḷ hồng.
(Đại sư Hoằng Nhất)
Đức Phật A Di Đà.
Là vô thượng y vương.
Nếu bỏ đây không cầu
Ấy là kẻ si cuồng!
Một câu hồng danh Phật.
Là thuôc diệu Di Đà.
Nếu bỏ đây không uống.
Thật lầm to lắm mà!
(Thiền sư Tánh Thiên)
Niệm Phật tội nghiệp tiêu khô
Như sương tan nắng như hồ nước trong
Niệm Phật để được tấm ḷng
Kẻo mà trắc ẩn mắc ṿng gian nan
Niệm Phật Cực Lạc hân hoan
Ta Bà khổ năo giàu sang mấy hồi.
Sáu chữ hồng danh trời đất chuyển
Ba ngàn thế giới hiện toàn chân
(Minh Vương)
Trên trời dưới trời không ai bằng Phật
Đức từ bi Ngài cứu khắp quần sinh
Có những chúng sinh tạo nhiều tội ác
Đoạ vào địa ngục chịu khổ cực h́nh
Chỉ nghe một câu A Di Đà Phật
Dầu sôi lửa dữ tức khắc biến thành
Tất cả tội nhân đều được văng sanh
Ao nước thanh lương (mát mẻ)
Tây Phương Cực Lạc đức từ bi ấy
Hết sức cao cả con không thể ǵ
Dùng lời diễn tả chỉ có chí thành
Tánh mạng nương về nơi đấng Lưỡng Túc
(Đại sư Hám Sơn)
Niệm Phật vốn v́ siêu sinh tử
Si, Ái chính là rễ sinh tử
Không nhổ rễ này khó giải thoát
Si, ái tức là tâm niệm Phật
Tức đem niệm Phật dứt si, ái
Si, ái nếu hay niệm niệm đoạn
Tâm tâm Di Đà toàn thân hiện
Chẳng thể tạm quên trong một niệm
Tịnh độ ở ngay trong tâm tịnh
Chẳng được t́m kiếm ở bên ngoài
(Tổ Hoàng Niệm)
Niệm Phật kỵ nhất
Tinh thần tán loạn
Tiếng niệm mơ hồ
Trước nhanh sau chậm
Không có âm điệu
Lại không nối liền
Tâm không hợp miệng
Thanh không nhiếp niệm
Nuôi dưỡng ư thức
Người xưa than rằng
Cách niệm như vậy
Rất khó thành phiến
Tiếng ḥa nhịp đều
Chữ ngay âm rơ
Thành khẩn khắn khít
Điềm đạm an nhàn
Thanh hợp với tâm
Tâm hợp với thanh
Thanh tâm nối liền
Vọng niệm tự dứt
Phật hiệu như châu
Tâm như sợi dây
Phân th́ cách ly
Hiệp th́ thành xâu
Tâm không rời Phật
Miệng không rời niệm
Như dây xỏ châu
Liên tục không dứt
Chưa được nhất tâm
Trước cầu chuyên niệm
Chưa được không loạn
Trước học thành phiến
Thật là chuyên cần
Hiệu quả tự thấy
Không phải hỏi người
Hăy xin tự xét
Có đại phước đức mới niệm Phật
Phát bồ đề tâm tu Thập thiện
Phật nói vô thượng thâm diệu thiền
Người thường xem như Pháp nông cạn
Oai nghi trang nghiêm nghiệp thanh tịnh
Kiên quyết giữ giới đừng để phạm
Phá bỏ cửa nhân ngă thị phi
Buông bỏ b́nh sinh đều hiểu biết
Nói huyền nói diệu không liên can
Ba chữ chân truyền thâtj thà niệm
Đó là cây đèn trong đêm tối
Thuyền trong biển khổ, kiếm chém ma
Nhổ gốc sinh tử trong nhiều kiếp
Liều thân này làm kẻ ngu ngốc
Năm tông tám giáo một câu tóm
Đừng ở ngoài niệm t́m phương tiện
Chậm quá nhanh quá đều là bệnh
Càng mong nhất tâm tâm càng loạn
Chí cứng như sắt, dạ như tơ
Không dán không tạp tự thành phiến
Nhân tâm quả Phật cùng cảm ứng
Thân thể cảnh giới dần chuyển biến
Phiền năo chưa dứt niệm không nhất
Tập khí không trừ Phật không hiện
Lúc ngàn vạn câu như một câu
Đâu lo không thấy mặt Di Đà
Chuyện này không dễ cũng không khó
Tam-muội đều nhờ tín nguyện hạnh
Đán chỉ lăo thật niệm
Bất tất vấn như hà
Mạc quản đồng dữ dị
Hưu luận tự dữ tha
Chỉ quư nguyện lực cường
Ná phạ vọng tưởng đa
Tán loạn cố thành bệnh
Phân biệt dị thập ma
Cảnh duyên vô hảo xú
Phật hiệu nhất tảo quá
Cú cú niệm năng chân
Quyết định xuất Ta Bà
Tạm dịch:
Chỉ cần thật thà niệm
Không cần hỏi tại sao
Đừng lo giống và khác
Không luận ḿnh và người
Chỉ quư nguyện lực mạnh
Không sợ vọng tưởng nhiều
Tán loạn nhiều thành bệnh
Phân biệt dễ vào ma
Cảnh duyên không tốt xấu
Phật hiệu đều quét sạch
Câu câu niệm được chân
Quyết định thoát ta bà
Di Đà giáo ngă niệm Di Đà
KHẩu niệm Di Đà thính Di Đà
Di Đà Di Đà trực niệm khứ
Nguyên lai Di Đà niệm Di Đà.
Tạm dịch:
Di Đà dạy tôi niệm Di Đà
Miệng niệm Di Đà nghe Di Đà
Di Đà Di Đà cứ niệm luôn
Hèn chi Di Đà niệm Di Đà
(Đại sư Thiên Như)
“ Mai lại A Di Đà
Chiều cũng A Di Đà
Dù gấp như tên bắn
Không rời A Di Đà”.
(Thiền sư Sở Thạch)
Cha lành Cực Lạc hiệu A Di
Tiếp dẫn chúng sinh đến Bảo tŕ
Đường cũ phẳng phiu nhàn nhă bước
Quê xưa, Từ phụ ngại ngùng chi!
(Đại Trí Lục Sư)
Cực Lạc Tây Phương thật dễ cầu
Cuối thu lá đổ nghiệp c̣n đâu
Lần châu lần măi không ra mối
Mới biết Di Đà ước nguyện sâu!
(Đại sư Châu Hoằng)
Làm phước không niệm Phật
Phước hết phải trầm luân
Niệm Phật không làm phước
Vào đạo nhiều gian khổ.
Không phước chẳng niệm Phật
Đoạ vào ba đường ác
Niệm Phật c̣n làm phước
Sau chứng Lưỡng Túc Tôn.
Bệnh từ thân sinh
Thân từ nghiệp sinh
Chẳng tạo các nghiệp
Hoạ tiêu phước tăng.
Ta Bà niệm Phật
Cực Lạc nêu danh
Nhất tâm bất loạn
Thượng phẩm thượng sinh
Tŕ giới niệm Phật
Khất thực nuôi thân
Làm như thế đi
Pháp thoại đă xong.
Có sinh ắt có tử
Thọ yểu đâu đáng bàn
Nay được thành tướng Tăng
Đời này nguyện đă măn
Luôn thấy rất hoan hỷ
Chớ nên ôm lo buồn
Muôn duyên đều buông bỏ
Chỉ nhất tâm niệm Phật
Văng sinh cơi Cực Lạc
Ở hoa sen thượng Phẩm
Thấy Phật ngộ Vô sinh
Trở lại độ tất cả.
Nguyên tác:
Nhắc lại việc xưa, thật xót thương!
Trọn năm cô quạnh Niết bàn Đường
Trước cửa vắng khách, song không giấy
Trong ḷ tro lạnh, chiếu đượm sương.
Bệnh rồi mới biết thân là khổ
Lúc khoẻ bôn ba bận việc người
Lăo Tăng có pháp an nhàn thật
Tám khổ nấu nung chẳng ngại nào!
Hoạ lại:
Thần huyễn đâu hay sẽ ră tan
Ngẩng đầu kinh hăi Niết Bàn Đường
Một thời đă hết tàn cơn mộng
Toan tính muôn điều, vầng nhật sương.
Nghiệp cũ tạo nhiều, tâm rối loạn
Đường trước hiểm nguy, chân chẳng an
Hôm nay muốn hỏi an nhàn Pháp?
Khát đến đào giếng kịp được nào!
Vào cửa Không suông rất đáng thương
Niết bàn là Tăng thi cử trường
Đốt thiêu ngũ tạng, cá trong chảo
Các căn đau đớn, cỏ bị sương.
Ôm giữ thiền si, thành tranh luận
Học tu ngoại thuật luống nhọc nhằn
Mọi người bảo có an nhàn pháp
Một câu sắp đi nói thế nào?
(Đại sư Thiện Đạo)
Da mồi tóc bạc lần lần
Lụm cụm bước run mấy chốc
Dẫu sang vàng ngọc đầy nhà
Vẫn khổ suy già bệnh tật
Ví hưởng khoái lạc ngh́n muôn
Đâu khỏi vô thường chết mất
Duy có đường tắt tu hành
Chỉ niệm A Đi Đà Phật!
(Mỗi câu thành một bài
thơ)
Da mồi tóc bạc lần lần
Thời gian âm thầm ngồi thôi thúc
Thấy người già cả sót thương
Chẳng biết quan sát thân ḿnh
Phải rơ thân này chẳng thật
Tựa như bọt nước trôi sông
Khuyên người kịp thời niệm Phật
Đừng đợi đến khi già yếu.
Lụm cụm bước run mấy chốc
Chẳng c̣n đi xa được nữa
Nhớ lại năm xưa mạnh khoẻ
Luống uổng long dong cả đời
Chưa từng đạp trên đất thật
Nào biết xét tỉnh lại ḿnh
Khuyên người kịp thời niệm Phật!
Dẫu sang vàng ngọc đầy nhà
Ngày đêm lo lắng tính toan
Một mai nhắm mắt xuôi tay
Đều do người khác làm chủ
Quên mất kho báu nhà ḿnh
Đuổi theo ngói gạch kẻ khác
Khuyên người dốc ḷng niệm Phật
Tây phương chính thật đất báu.
Vẫn khổ suy già, bệnh tật
Trên đời khó kẻ tin được
Chỉ cậy sức ḿnh mạnh mẽ
Nào xét già bệnh theo chân
Một mai triền miên giường bệnh
Tám khổ nung nấu đốt thiêu
Khuyên người gắng sức niệm Phật
Vào thẳng thai sen gởi chất.
Ví hưởng khoái lạc ngh́n muôn
Đâu biết vui là nhân khổ
Thân này chỉ toàn nghiệp tội
Muôn kiếp đâu khỏi trầm luân
Thiện ác, U minh có sổ
Tên tuổi đều ghi rơ ràng
Khuyên người một ḷng niệm Phật
Ánh tuệ xua tan t́nh mê.
Đâu khỏi vô thường chết mất
Một hôm buông hết muôn thứ
Chỉ lấy mảnh đất non xanh
Xương trắng vùi sâu nơi đó
Không một vật ǵ là ta
Chẳng đem theo được mảnh may
Khuyên người lo niệm Phật trước
Gốc sen vun bồi chắc sâu.
Duy có đường tắt tu hành
Một ngày hơn cả muôn đời
Chỉ quư hạnh nguyện nơi người
Cũng nhờ ánh sáng của Phật
Chánh định thường luôn thành tựu
Tội lỗi mỗi niệm băng tan
Khuyên người tín tâm niệm Phật
Đài sen Thượng phẩm nêu danh.
Chỉ niệm A Di Đà Phật
Chẳng cần t́m pháp môn khác
Ngay đây chuyển phàm thành Thánh
Giống như cá chép hoá rồng
Câu câu liên tục không dứt
Chữ chữ gương soi chẳng mờ
Muốn được thấy Phật liền thấy
Thôi bàn Tịnh độ, Ta Bà.
Sáng sớm Dần:
Mặc áo ra cửa chỉnh tâm thần
Chắp tay dâng hương trông Cực Lạc
Ân cần xa lễ Tử kim thân.
B́nh minh Măo:
Niệm Phật chẳng nên luận nhiều ít
An trụ chuyên tâm buộc một duyên
Chớ để vọng ảnh làm quấy nhiễu.
Điểm tâm Th́n:
Niệm Phật trước phải dẹp ngă nhân
Nếu đem niệm Phật cậy nhân ngă
Bao giờ mới thành tịnh độ nhân.
Gần trưa Tỵ:
Tiến tu Tịnh độ phải quyết chí
Như uống Cam lộ tự biết ngon
Thôi đừng chê người đạo chẳng đúng.
Đứng bóng Ngọ:
Tưởng niệm Di Đà như mắt thấy
Vô biên nghiệp chướng tự nhiên tiêu
Há lại bảo rằng luống gian khổ!
Buổi trưa Mùi:
Sinh tử mênh mông thật đáng sợ
Chẳng chọn Tây phương nhanh chóng qua
Trần sa kiếp hải phải ch́m đắm.
Xế chiều Thân:
Gấp phải tŕ tịnh độ nhân
Khoẻ mạnh nếu không siêng niệm Phật
Một hôm bỗng thành đống bụi trần.
Tà dương Dậu:
Biết rơ quang cảnh chẳng thể lâu
Xem xem vô thường liền chợt đến
Chớ để Phật hiệu ĺa tâm khẩu.
Hoàng hôn Tuất:
Chớ để thân tâm nhiều lầm lỗi
Thập ác tuy nhiên cũng văng sanh
Sao bằng Thượng phẩm sen nhanh nở!
Đêm về Hợi:
Thân tâm niệm Phật chơn Tam-muội
Thập địa cao nhân c̣n phải tu
Nên biết không tin ắt mang tội.
Canh khuya Tư:
Sớm sớm niệm Phật thường như thế
Đều nương hoa sen để văng sinh
Từ đây quyết định không sinh tử.
Gà gáy Sửu:
Tráng kiện bỗng nhiên thành suy lăo
Mênh mông biển cả chẳng ai thân
Chỉ có Di Đà riêng vẫy gọi.
Một khuyên anh:
Luôn luôn niệm Phật phải chân thật
Y theo lời Phật chớ hồ nghi
Điều phục tâm viên, đừng phóng dật!
Hai khuyên anh:
Chỉ nhớ niệm Phật, không việc khác
Lắng tâm quyết định nguyện về Tây
Lâm chung tự thấy Như Lai đến.
Ba khuyên anh:
Niệm Phật trước phải trừ tham ái
Lâm chung tâm định thấy Di Đà
Tợ trăng sáng tỏ, soi đầm biếc.
Bốn khuyên anh:
Chớ nên lăng quên tâm niệm Phật
Lâm chung Cực Lạc sen báu rước
Quán Âm, Thế Chí đều lai nghinh.
Năm khuyên anh:
Chớ ngại niệm Phật nhiều khó khổ
Tư duy muôn kiếp ḍng sinh tử
Lại hướng về ai cầu ra khỏi?
Sáu khuyên anh:
Trong khi niệm Phật luôn tiếp nối
Nếu như không niệm thuận t́nh phàm
Bao giờ ra khỏi ngục sinh tử?
Bảy khuyên anh:
Niệm Phật chớ để ba nghiệp lỗi
Chuyên cần kĩnh lễ nguyện Tây phương
Thấy Phật Di Đà vầng tuệ nhật.
Tám khuyên anh:
Dạy tu niệm Phật pháp Mâu ni
Phải nên vâng theo Bổn sư chỉ
Mạng chung văng sinh cơi Di Đà
Chín khuyên anh:
Niệm Phật chân thành là trước nhất
Lâm chung hoá Phật đến đón đưa
Hoa sen bảy báu tuỳ nguyện nở.
Mười khuyên anh:
Niệm Phật thường phải tâm niệm gấp.
Tư duy biển nghiệp khổ thâm sâu.
Sinh tử rối ren, hối khó kịp!
Ngũ ấm hư vọng, mộng huyễn thân
Nhờ duyên bồi đắp đống bụi trần
Tử thần chợt đến sao chống đỡ
Gấp niệm Di Đà gắng chuyên cần!
(Đại sư Vĩnh Minh)
Một câu Di Đà vạn pháp vương.
Năm thời, tám giáo phán tinh tường.
Hành nhân chỉ việc chuyên tŕ niệm.
Sớm nhập tịch quang bất động thường.
(Đại sư Liền Tŕ)
“ Niệm lên danh hiệu Phật
Muôn đức đủ đầy trong.
Chuyên tŕ danh hiệu ấy,
Muôn hạnh đủ không sai”.
(Đại sư Ngẫu Ích)
Tŕ giới tiện thị b́nh tâm,
Niệm Phật tiện thị trực hạnh,
Tham đắc cá điểm huyền quan,
Bất đồng bát vu thảo bính,
Nhược tiện giả, dă, chi, hồ,
Thất khước Phật, Tổ tánh mạng.
Tạm dịch:
Tŕ giới là để tâm b́nh,
Niệm Phật là hạnh để ḿnh tu thân,
Lẽ mầu dù ngộ một phần,
Chẳng bằng tu tập tinh thần đó thôi,
Cứ luận giáo nghĩa suông hoài,
Tánh mạng Phật, Tổ mất rồi c̣n đâu.
Trú dạ Di Đà thập vạn thanh,
Tất sinh mạc khởi Tông, Giáo tưởng,
Trực tâm tông quy Cực Lạc bang,
Liên nhuỵ trân tŕ lập địa trưởng,
Nhậm tha tiếu ngă thị si phu,
Hành xích tùng lai thắng huyết trượng,
Tha niên mạch thượng nguyện vương châu
Thiện Tài thường đề đồng phủ chưởng.
Tạm dịch:
Ngày đêm mười vạn tiếng Di Đà,
Ắt được văng sinh, đừng nghĩ tưởng
Này đây là Giáo kia là Tông!
Gởi thẳng ḷng về chốn Lạc Bang,
Ao quư, đoá sen tươi tốt măi,
Mặc ai cười ḿnh là gă cuồng,
Từ rày làm ít hơn nói suông
Năm nao chợt ngự thuyền nguyện vương,
Thiện tài thường kêu vỗ tay măi.
(Đại sư Tĩnh Am)
Lúc đi dễ thuận niệm Di Đà
Một Phật tuỳ theo một bước qua.
Dưới gót hằng thời chơi Tịnh độ,
Trong tâm mỗi niệm cách Ta Bà.
Dạo quanh hoa liễu nhưng thường nhớ,
Lên xuống non sông vẫn chẳng xa.
Đợi lúc văng sinh về Cực Lạc,
Mười phương du ngoạn tự như mà!
Khi nằm niệm Phật thật lặng thinh,
Hơi thở nương theo giữ hiệu danh.
Một gối gió thanh trong vạn dặm.
Nửa giường trăng sáng khoảng ba canh.
Đă không trần luỵ tâm yên tịnh
Duy có liên hoa mộng dễ thành.
Giấc điệp mơ màng chư Phật hiện,
Tỉnh ra c̣n vẫn nhớ phân minh.
Nam mô A Di Đà,
Người nào không biết niệm?
Tuy niệm, chẳng tương ưng,
Mẹ con khó hội kiến!
Khi đi, đứng, ngồi, nằm
Đem tâm này thúc liễm,
Mỗi niệm nối tiếp nhau
Niệm lâu thành một phiến.
Như thế niệm Di Đà
Di Đà tự nhiên hiện!
Quyết định sang Tây phương,
Trọn đời không thối chuyển!
(Đại sư Thật Hiền)
Di Đà thệ lớn há nguyện không
Mười niệm xướng danh chẳng luyến công.
Chớ ngại cơi trần e vắng khách,
Chỉ lo lưới nghiệp cuốn trăm ṿng!
Muôn sông về biển bờ đâu ngập,
Trăm nước chầu vua điện vẫn thông.
Dễ đến không người, ôi đáng tiếc
Việc chi c̣n mến cảnh lao lung?
Thương chê Niệm Phật việc người ngu
Công việc người ngu, Phật cũng tu.
Long thọ biện tài, đâu ngốc Hán?
Văn-thù trí hụê há phàm phu?
Từ chương nhă luận c̣n Cư Dị?
Công cứ theo ḿnh hỏi Đại Tô?
Nhắn kẻ thông minh nên nghĩ lại.
Diêm La xét tội chẳng hồ đồ?
Người đồn Thiên Trúc chính Tây Phương
Thiên Trúc, Chi Na chỉ cách tường.
Nghiệp ở cơi nhơ bàn tịnh, uế
Thân nơi nhà lửa luận viên lương.
Ba ngàn thế giới trong luân chuyển,
Mười ức càn khôn thật cố hương.
Quyết đến chớ sầu đ |