|
Trợ-niệm văng sinh bao-gồm những
nghi-thức nhằm nhắc-nhở, khuyến-khích hay thúc-dục
một người ốm nặng, hấp-hối hay mới chết cùng với
chúng ta niệm Phật, cầu sinh Cực-Lạc.
Nghi-thức này rất quan-trọng đối với những người tu
môn Tịnh-Độ. Tại sao? V́ các tín-hữu tu môn Tịnh-Độ
đều tin rằng có cơi Cực-Lạc của Phật A-Di-Đà ở
phương Tây và tất cả chúng ta, dầu có tội hay không
tội, cũng đều có thể được sinh về đó, nếu chúng ta
luôn nhớ đến Phật và mong Ngài tới đón về nước của
Ngài vào lúc lâm-chung. Tiếc rằng chúng ta vốn có
thói-quen chạy theo ngọai-cảnh và vọng-tưởng, rồi
quên mất Phật, nên mới cần có người nhắc-nhở,
khuyến-khích hay thúc-dục.
Lại nữa, nhớ đến Phật và mong Ngài tới đón thuộc về
t́nh-cảm, không thể gượng-ép. Do đó, nếu không sẵn
có cái t́nh-cảm quư-báu này, th́ phải tập niệm
danh-hiệu Phật và phát-nguyện văng-sinh. Văn
phát-nguyện rất nhiều, chúng ta nên chọn một bài
thật vừa ư mà đọc. Rồi, nhờ niệm danh-hiệu Phật,
chúng ta sẽ nhớ đến Phật. Nhờ phát-nguyện văng-sinh,
chúng ta sẽ mong được Phật đón, vào lúc lâm-chung!
Nếu công-phu tu-tập hoàn-tất, chúng ta sẽ biết trước
ngày chết. Ngược lại, nếu chưa biết ngày giờ chết,
mà đă lâm trọng bệnh, hay lên cơn hấp-hối th́ phải
chuyên-tâm niệm Phật và nhờ người trợ-niệm cho đến
khi thấy được đức Phật, bồ-tát hay hoa sen hiện đến
tiếp-dẫn.
C̣n nếu chưa thấy điềm lành ấy, mà đă tắt thở, th́
phải cố tự-niệm và nhờ người trợ-niệm cho được 10
câu Phật-hiệu trong quá-tŕnh thần-thức rời khỏi
thể-xác.
Rủi thần-thức đă rời thể-xác và có thân trung-ấm rồi,
th́ phải gấp rút nương theo sức trợ-niệm của bà-con
hay bạn-bè mà xướng tên Phật cầu sinh Cực-Lạc, nội
trong hai tuần đầu. Nếu c̣n lần-lữa e sẽ lỡ việc!
Nói một cách khác, người niệm Phật cầu sinh Cực-Lạc
là người chuẩn-bị để thi thành Thánh, hay rơ ràng
hơn là thành bồ-tát bất-thoái ở trên Cực-Lạc. Thi
thành Thánh có ba kỳ: Kỳ một kết-thúc trước khi tắt
thở. Kỳ hai bắt đầu từ lúc tắt thở đến khi thần-thức
vừa mới ra khỏi thể-xác và chưa có thân trung-ấm. Kỳ
ba kéo dài hai tuần, kể từ lúc có thân trung-ấm.
Trên thực-tế, chúng ta không xác-định được cái ngày
mà người chết vào trung-giới và có thân trung-ấm,
nên câu "2 tuần, kể từ lúc có thân trung-ấm" thường
được hiểu là "2 tuần, kể từ lúc tắt thở."
Đậu kỳ một gồm những người biết trước ngày chết,
hoặc những người thấy được điềm lành trước khi tắt
thở. Sao gọi là thấy được đ́ềm lành? Thấy được điềm
lành là thấy đức Phật, bồ-tát hay hoa sen hiện đến
tiếp-dẫn.
Đậu kỳ hai gồm những người niệm được 10 câu
Phật-hiệu trong giai-đoạn lâm-chung.
Đậu kỳ ba gồm những vong-linh phát tâm niệm Phật cầu
sinh Cực-Lạc trong khoảng thời-gian dài 2 tuần, kể
từ khi có thân trung-ấm, hay thực-tế hơn, là kể từ
khi tắt thở.
Vậy, mục-đích tu-học của tín-đồ Tịnh-Độ là phải đậu
thành Thánh ở một trong ba kỳ thi đó.
Những người biết trước ngày chết, có thể chuẩn-bị
niệm Phật và chờ Ngài đến đón mt cách dễ-dàng và
chính-xác. Do đó, không cần trợ-niệm. Tuy-nhiên, nếu
được trợ-niệm th́ vẫn tốt hơn.
Những người không biết ngày chết, thường quen chạy
theo ngoại-cảnh hoặc suy-nghĩ viển-vông mà quên mất
Phật. Do đó, chúng ta cần phải sốt-sắng nhắc-nhở,
khuyến-khích hoặc thúc-dục họ cùng với chúng ta niệm
Phật cầu sinh Cực-Lạc!
Nhắc-nhở, khuyến-khích hoặc thúc-dục một người ốm
nặng, hấp-hối hay mới chết cùng với chúng ta niệm
Phật cầu sinh Cực-Lạc, gọi là trợ-niệm văng-sinh.
Việc làm này hết sức quan-trọng. Cho nên, chúng ta
cần phải chuẩn-bị kỹ-lưỡng về cả hai phương-diện
tâm-lư và nhân-sự.
Về phương-diện tâm-lư, chúng ta phải giảng-giải cho
người thân của chúng ta rằng họ nên niệm Phật cầu
sinh Cực-Lạc. Đặc-biệt là lúc thần lià khỏi xác, nếu
họ có thể niệm được mười câu "Nam-mô A-Di-Đà Phật,"
th́ chắc-chắn sẽ được sinh về xứ Phật.
Về phương-diện nhân-sự, chúng ta nên mời bà con,
bạn-bè và nhất là các bậc thiện-tri-thức đến
trợ-niệm. Thiện-tri-thức là ǵ? Thiện là tốt lành.
Tri là hiểu Đạo. Thức là biết người sắp chết hay mới
chết. Thiện tri-thức trong trường-hợp này là những
tín-hữu tin-nhận pháp-môn Tịnh-Độ, quen-biết người
sắp chết hay mới chết, lại có ḷng tốt chịu đến tận
nơi nhắc-nhở, khuyến-khích và thúc-dục người ấy cùng
với ḿnh niệm Phật cầu sinh Cực-Lạc, trong những
tuần-lễ trước và sau khi đương-sự tắt thở.
Chuẩn-bị tâm-lư và nhân-sự xong, chúng ta phải học
kỹ-thuật trợ-niệm. Kỹ-thuật này gồm hai phần chính:
Một là nhắc-nhở người sắp chết hay mới chết phải lo
niệm Phật. Hai là phải niệm danh-hiệu Phật A-Di-Đà
để họ bắt-chứơc làm theo.
Nếu người cần trợ-niệm chưa tắt thở, chúng ta nên
nhắc-nhở, như sau: "Này đạo-hữu (Pháp-danh)! Người
đang bị bệnh, nhưng chớ lo! Hăy chuyên-tâm niệm
danh-hiệu Phật A-Di-Đà. Nếu số người chưa tận, th́
sẽ sớm được b́nh-phục. C̣n như đă đến lúc phải ra đi,
th́ sẽ được Phật đón về Cực-Lạc!" Tiếp theo, là phải
niệm: Nam-mô A-Di-Đà Phật, cho đến khi mỏi-mệt, th́
mở máy niệm Phật để thay-thế. Cố giữ cho tiếng niệm
ấy liên-tục, không dứt, trong suốt thời-gian cần
được trợ-niệm.
Nếu người cần trợ-niệm đă tắt thở, chúng ta nên
nhắc-nhở, như sau: "Này đạo-hữu (Pháp-danh)! Người
đă chết thật rồi! Không nên nhớ, nghĩ vẩn-vơ nữa.
Hăy cùng chúng tôi niệm Phật, chờ Ngài tới đón."
Tiếp theo, lại niệm: Nam-mô A-Di-Đà Phật, như trên.
Với những người chết ở Việt-Nam, chúng ta có thể
trợ-niệm trước khi chết và khi họ tắt thở, chúng ta
có thể giữ xác họ ở nhà hoặc đưa vào Văng-Sinh-Đường
để tiếp-tục trợ-niệm. Nhưng ở các nước Âu-Mỹ, phần
lớn thân-nhân của chúng ta đều chết tại bệnh-viện,
hai người một pḥng, nên việc trợ-niệm trước khi
chết rất là khó-khăn. Rồi khi họ tắt thở, th́ thường
không có bà con bên cạnh. Tiếp đến thân-h́nh của họ
bị đẩy vào nhà xác để chờ tẩm-niệm.
Nếu rủi bị chết vào ngày chủ-nhật, th́ chúng ta
thường đợi đến cuối tuần, mới đưa ra nhà quàn để quí
thầy, bà con cùng bạn-bè trợ-niệm và viếng thăm lần
cuối, trước khi chôn hoặc thiêu. Nói như vậy, có
nghiă là có 6 ngày, kể từ khi người thân của chúng
ta tắt thở, chúng ta không thể trợ-niệm cho họ. Mặc
dầu đấy là những ngày tốt nhất để nhắc họ niệm Phật
cầu sinh Cực-Lạc!
Để tránh trở-ngại này, chúng ta nên điều-đ́nh với
nhà-thương, xin họ cho chúng ta giữ lại xác chết 8
giờ để trợ-niệm và đồng thời tiến-hành thủ-tục đưa
ra nhà quàn trợ-niêm càng sớm càng tốt.
Rồi khi đă chôn hoặc thiêu xác ấy, chúng ta nên đưa
vong-linh lên chùa để cầu siêu và lập bàn thờ ở nhà
để tiếp-tục trợ-niệm cho đến hết ngày thứ 14, kể từ
khi người thân của chúng ta tắt thở.
Qua ngày 15, chúng ta không trợ-niệm nữa, mà chỉ cầu
siêu thôi! Cầu siêu là ǵ? Cầu siêu là cùng nhau
bố-thí, cúng-dường, đọc kinh, niệm Phật hoặc tŕ chú,
rồi hồi-hướng công-đức xin cho vong-linh sớm bỏ
mê-đồ, sinh về Lạc-quốc.
Tóm lại, với người tu Tịnh-Độ, thời-gian quan-trọng
nhất là vài tuần trước khi tắt thở và hai tuần sau
khi tắt thở. Tuy nói, vài tuần trước khi tắt thở và
hai tuần sau khi tắt thở, nhưng tốt nhất là lúc
lâm-chung.
Lâm-chung là lúc thần-thức rời khỏi thể-xác. Không
ai biết được thời-điểm mà thần-thức của chúng ta rời
khỏi thể-xác, ngoại trừ chính chúng ta và những bậc
có thiên-nhăn-thông!
Theo những người có kinh-nghiệm xuất thần, việc
thần-thức rời bỏ thể-xác được tiến-hành vào lúc
chúng ta rơi vào bóng tối cận-tử và có cảm-giác như
đang bay rất nhanh trong một hầm tối với tiếng gió
rít bên tai. Việc này được hoàn-tất khi tiếng gió
ngưng-bặt và bóng tối tan đi. Bấy giờ, giống như con
rắn vừa lột xác, thần-thức có thể quán-sát cái thân
mà nó đă bỏ lại để ra đi...
Từ lúc rơi vào bóng tối cận-tử và nghe tiếng gió rít
cho đến khi thần-thức ra khỏi thể-xác, người chết
hết sức tỉnh-táo và tự-do để nghe chúng ta góp ư. Do
đó, khoảng thời-gian này rất tốt để trợ-niệm và
thường nằm gọn trong 8 giờ, tính từ khi người thân
của chúng ta tắt thở!
Nếu bỏ lỡ dịp này, chúng ta sẽ c̣n thêm một cơ-hội
nữa, là hai tuần kế-tiếp.
Sang tuần thứ ba, chúng ta nên ngưng trợ-niệm để lo
cầu siêu. Tại sao? V́ bắt đầu từ lúc đó, sức nghiệp
trở mạnh, lôi kéo vong-linh, khiến nó mê-mụi chỉ
muốn trở lại luân-hồi! Đây chính là lư-do, khiến
chúng ta phải lo trồng công-đức, rồi hồi-hướng xin
cho vong-linh sớm bỏ mê-đồ, sinh về Lạc-quốc.
Montréal, ngày 13-03-05
Hiển-Mật
Source: Đạo Tâm |