Cùng Chung Lăn Chuyn Bánh Xe Pháp

     
 

TỊNH ĐỘ

---o0o---

Truyện Văng Sanh
 
     
 

TRƯỜNG HỢP VĂNG SANH ĐẶC BIỆT

BỒ TÁT THANH NGỌC
Thầy Hồng Minh cách không gian trợ niệm qua điện thoại
* * * * *

Kính gởi cư sĩ Tịnh Hải,

Nhờ hồng ân Tam Bảo gia hộ, nhờ hạnh nguyện Phổ Hiền mà cư sĩ đă nhiệt tâm phục vụ hoằng pháp lợi sanh qua cao trào tu Phật Thất mỗi ngày một dâng cao, nhân rộng khắp mọi miền trong và ngoài nước. Chùa Phổ Đà tại Memphis, TN nói chung và tất cả Tịnh hữu đồng tu xin chân thành tán dương công đức vô lượng của Tịnh Hải đă v́ đạo pháp và dấn thân hy hiến. Bằng Nguyện lực Tam bảo gia tŕ, kính chúc Tịnh Hải dồi dào sức khỏe, thân bệnh tiêu trừ để hoàn thành tâm nguyện.

Nơi đây, chùa Phổ Đà thân ái gởi về Tịnh Hải một số tư liệu bằng chứng kết quả sinh hoạt tu học mà Phật Thất đă mang lại sự tốt đẹp. Bằng chứng văng sanh lưu xá lợi của cố đạo hữu Thanh Ngọc, một tín nữ Phật tử bổn tự mới qua đời, để làm chứng tin khuyến khích bạn đồng tu quyết tâm dũng mănh, hạ thủ công phu: Cùng nhau tổ chức Phật thất chuyên tŕ hồng sanh Lục Tự nguyện cầu văng sanh Cực Lạc.

Cố tín nữ Bùi Thị Non, thọ Bồ Tát giới tại gia, pháp danh Thanh Ngọc. Sinh ngày 8 tháng 3 năm 1953 tại Bà Rịa- Vũng Tàu, Việt Nam.

Lập gia đ́nh 2/9/1973. Chồng là ông Nguyễn Văn Hiển. Bà sinh hạ được 3 người con là Nguyễn Quang Minh, Nguyễn Thị Phi Phượng và Nguyễn Chánh Trực.

Bà cùng chồng và con vượt biên đến Mỹ ngày 29/10/1984. Từ đó đến nay định cư tại thành phố Memphis, Tennessee, USA.

Năm 1997, dưới sự lănh đạo tinh thần của Ḥa Thượng Thích Trí Chơn, chúng tôi lập Hội Phật giáo Việt Mỹ rồi cùng nhau xây dựng cơ sở chùa Phổ Đà. Đạo hữu Thanh Ngọc là một trong những thành viên sáng lập Hội và Chùa; đồng thời là thanh viên Ban Trị Sự, giữ chức vụ Thủ quỹ từ ngày thành lập chùa cho đến khi qua đời.

Năm 2000, đạo hữu Thanh Ngọc làm gạch nối giới thiệu Thầy Thích Hồng Minh từ Saint Louis, MO với Phật tử chúng tôi. Ban quản trị chùa thỉnh tŕnh nguyện vọng lên Ḥa Thượng Trí Chơn lănh đạo tinh thần, mong Ngài ban quyết định bổ nhiệm Thầy Hồng Minh về trụ tŕ chùa. Được Ḥa Thượng chấp thuận.

Từ đó, năm 2000 đến nay, Phật tử chúng tôi may mắn được Thầy Hồng Minh trực tiếp hướng dẫn chúng tôi tu học pháp môn Tịnh Độ áp dụng Niệm Phật Viên Thông của Ngài Đại Thế Chí Bồ Tát và thường tụng Kinh Bát Chu Tam muội trong mỗi định kỳ Chủ nhật sinh hoạt tu học tại chùa.

Mùa Phật Đản năm 2001, Thanh Ngọc lâm bệnh. Đến bác sĩ khám, sau nhiều tuần xét nghiệm, được bác sĩ cho biết chị đang bị ung thư gan vào thời kỳ thứ hai, rất nguy hiểm, có thể mạng vong bất cứ lúc nào. Bà con bạn bè nghe biết cùng nhau đến thăm và an ủi chị.

Trong dịp này, nhờ những cuốn sách: Niệm Phật Văng Sanh Lưu Xá Lợi, Kinh Niệm Phật Sưu Giải.... của Tịnh Hải ấn tống ban phát khắp nơi.... chúng tôi kể lại cho Thanh Ngọc nghe mỗi khi thăm viếng và khuyên Thanh Ngọc nên dũng mănh tuyệt đối, đặt trọn niềm tin và ḷng chí thành của ḿnh vào Đức Từ Phụ A Di Đà, luôn luôn nương theo hơi thở để nhiếp tâm tŕ niệm Lục tự Hồng danh của Ngài theo phương pháp Niệm Phật Viên Thông.

Rơ ràng; rành mạch; bền bỉ và liên tục; buông bỏ tất cả mọi ư niệm lo buồn về thân bệnh, dâng trọn hết tâm thành ư khẩn của ḿnh lên Đức Phật A Di Đà để cầu nguyện cứu độ văng sanh. Nếu thọ mạng tận, th́ sẽ được Ngài tiếp độ ra đi nhẹ nhàng như Kinh văn nói c̣n nếu thọ mạng chưa dứt th́ bệnh duyên sẽ được thuyên giảm như những Phật tử mà Tịnh Hải đă nêu danh trong hai cuốn sách nói trên.

Lắng nghe và tiếp nhận những lời chúng tôi nói, đồng thời bên cạnh đó Thanh Ngọc được Thầy Hồng Minh luôn luôn khuyến khích Niệm Phật cầu lực Gia tŕ của Hồng Danh Lục tự mà Tâm Bệnh và Thân Bệnh nhờ đó sớm giải kết.

Thanh Ngọc vâng theo lời Thầy, lời bạn, chẳng lo sợ hay buồn rầu về bệnh nữa, chuyên tâm niệm Phật. Quả nhiên, 6 tháng sau khám bệnh lại, bác sĩ rất ngạc nhiên bảo căn bệnh đă thuyên giảm đến 85%. Thật là một điều bác sĩ không thể nào ngờ được.

Bác sĩ nói: “Xin chúc mừng chị”. Thời gian kế tiếp chị Thanh Ngọc vẫn tiếp tục siêng năng sinh hoạt tu hoặc tham gia mọi Phật sự của chùa rất tích cực, động viên khuyến khích chồng và con thường xuyên đi chùa nhiều hơn. Đặc biệt bản thân chị rất tinh tấn niệm Phật, luôn luôn tham dự các khóa tu Phật Thất do Thầy tổ chức một cách đều đặn.

Cuối năm 2002, cơn bệnh của chị tái phát nhưng Thanh Ngọc vẫn thanh thản, nét mặt vẫn tươi vui và không ngừng niệm Phật, tham gia sinh hoạt tu học hàng tháng với chúng tôi. Ngoại trừ những lúc quá yếu th́ chị gọi điện thoại báo cho Thầy và đạo tràng biết để bà con khỏi mất thời gian chờ đợi.

Mùa Phật Đản năm 2003, chị vẫn b́nh thường cùng chúng tôi vui vẻ bắt tay lo liệu mọi công tác chuẩn bị đón mừng lễ. Chị vẫn dâng lên Đức Điều Ngự Bổn Sư những bài ca tiếng hát xưng tán Ánh Đạo Văng soi đường dẫn lối cho chúng sanh thoát ṿng lục lụy.

Đây là kỷ niệm thân thương nhất mà Thanh Ngọc đă dành lại cho đạo tràng Phổ Đà chúng tôi khi giă từ thế gian khổ lụy để nương ánh quang minh Từ Phụ A Di Đà văng sanh Cực Lạc.

Ngày 10/7/2003, tức ngày 11 tháng 6 năm Quư Mùi, Thầy tṛ chúng tôi lên đường về Atlanta theo lời mời của Ban Hướng Dẫn GĐPT miền Tố Liên tham dự và hướng dẫn Khóa Huấn Luyện Huynh Trưởng Lộc Uyển-A Dục, th́ tối 12 tháng 6 cho biết chị Thanh Ngọc cần Thầy về gấp v́ chị muốn gặp Thầy, nhờ Thầy hộ niệm trước khi chị qua đời. Thầy tiếp nhận điện thoại và trực tiếp nói chuyện với Thanh Ngọc, ân cần nhắc nhở Thanh Ngọc phải cố gắng duy tŕ chánh niệm, tưởng nhớ Đức Phật A Di Đà, nhớ đến lời nguyện văng sanh của ḿnh và chí thành niệm danh hiệu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

Thanh Ngọc và cả nhà lúc bấy giờ vâng lời Thầy dạy, Thầy bảo: “Hăy để sát điện thoại vào tai Thanh Ngọc”. Rồi Thầy bắt đầu niệm to danh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật, Thanh Ngọc và cả nhà niệm theo gần 2 tiếng đồng hồ. Sau đó th́ Thanh Ngọc an nhiên thác hóa một cách nhẹ nhàng, không bị dằn ṿ đau đớn, lúc đó khoảng 2 giờ sáng ngày 13 tháng 6. Sáng ngày sau, Thầy lên máy bay về chùa Phổ Đà và tiếp tục cùng đạo tràng phúng điếu hộ niệm.

Điều chúng tôi rất ghi nhớ là khoảng 6 giờ trước khi tắt thở, Thanh Ngọc gọi điện thoại về Việt Nam thăm hỏi cụ ông tức là Ba của Thanh Ngọc, năm nay đă trên 90 tuổi. Thanh Ngọc chúc sức khỏe và khuyên cụ an tâm đừng lo sợ ǵ về bệnh hoạn của con bên này cả, con sẽ không chết đâu mà lo. Ba nhớ niệm Phật để cầu nguyện cho con.

Chúng tôi nghiệm rằng: có lẽ Thanh Ngọc đă biết ḿnh được văng sanh nên mới gọi điện thoại an ủi cụ thân sinh, rồi sau đó gọi Thầy về hộ niệm như đă nói ở trên.

V́ có dấu hiệu cho biết trước nên khi di quan đến nơi hỏa táng, Thầy yêu cầu sau khi hỏa táng xong, nhà quàn đừng có xê dịch di chuyển thân xác mang đi nghiền nát vội, hăy báo tin cho Thầy và người nhà đến xem xét lại phần tro than của xác thân lần cuối theo phong tục Việt Nam chúng tôi. Được nhà quàn (ḷ thiêu) chấp nhận.

Sáng hôm sau, họ thông báo, Thầy và gia đ́nh đến ... chúng tôi đă nhận ra t́m thấy Xá Lợi nơi phần tro than của xác thân tứ đại cố đạo hữu Thanh Ngọc để lại hầu làm chứng tín cho sự văng sanh của chị. Xá Lợi có tất cả 5 màu: vàng, xanh, nâu, tím, cam.

Kính thưa cư sĩ Tịnh Hải,

Bắt đầu từ khi có chứng tín văng sanh của cố đạo hữu Thanh Ngọc đă để lại qua Xá lợi đính kèm, Phật tử chùa Phổ Đà chúng tôi vốn tin tưởng Pháp môn niệm Phật, bây giờ lại càng thâm tín hơn.

Kính chào tinh tấn trong hạnh nguyện Phổ Hiền Vương để hoằng dương đạo pháp - lợi lạc quần sanh theo tâm nguyện mà Tịnh Hải đă định hướng.

Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát .

Phổ Đà, Memphis,TN ngày 10/10/2003
TM. Đạo tràng tu Phật Thất
Cư sĩ Nguyên Viễn

Lời Tịnh Hải:

Bài này do cư sĩ Nguyên Viễn đóng góp. Đọc xong hẳn chư vị đều công nhận sự nhiệm mầu của danh hiệu Nam Mô A Di Đà Phật.

Một người bị ung thư gan đến thời kỳ thứ hai, có thể chết bất cứ lúc nào, theo lời Bác sĩ cho biết. Nhưng sau đó có sự nhiệm mầu, thể theo lời dạy của Thầy Hồng Minh, trụ tŕ chùa Phổ Đà và lời khuyên của chư Phật tử chùa, liên hữu Thanh Ngọc buông bỏ tất cả, không buồn lo, chỉ nhất tâm niệm Phật trong 6 tháng rồi trở lại gặp bác sĩ. Quả thật là một phép lạ, bác sĩ xem bệnh thấy đă thuyên giảm tới 85%. Bác sĩ c̣n chúc mừng cho người bệnh.

Nhưng thời gian sau, bệnh lại tái phát. Nhưng nhờ sự gia hộ của Phật, liên hữu Thanh Ngọc vẫn tươi vui, an nhiên niệm Phật và dự Phật Thất.

Đặc biệt, liên hữu Thanh Ngọc vẫn lo mọi Phật sự của chùa cho đến khi văng sanh.

Cách không gian hộ niệm

Lúc liên hữu Thanh Ngọc sắp ra đi, Thầy Hồng Minh và cư sĩ Nguyên Viễn bận đi xa. Người nhà gọi điện thoại cho Thầy Hồng Minh. Từ Atlanta, Thầy đă khai thị nhắc nhở liên hữu Thanh Ngọc giữ chánh niệm. Các không gian Thầy Hồng Minh hướng dẫn trợ niệm cho người đệ tử Thanh Ngọc, liên tiếp 2 tiếng đồng hồ qua điện thoại.

Liên hữu Thanh Ngọc và cả nhà niệm Phật theo Thầy. Sau đó, Thanh Ngọc nhẹ nhàng văng sanh, không một chút đau đớn. Sau lễ trà tỳ, Thầy Hồng Minh và gia đ́nh đă t́m thấy nhiều Xá lợi với màu sắp đẹp.

Trong sách này, có trường hợp của cụ bà Hạnh Thảo, lúc hấp hối con cháu rước Thầy.  Sư viện cớ bận làm lễ, rồi bỏ ra về. Con cháu phải tự trợ niệm và gọi điện thoại về tận Phù Cát - Việt Nam, nhờ Sư Giác Dơng cách không trợ niệm cho cụ Hạnh Thảo. Khi cụ bà lâm chung lộ nhiều tướng lành, cụ bà bỗng đẹp ra, lỗ tai dài ra. Mọi người đều tin cụ bà đă văng sanh Cực Lạc.

Vài năm qua, tại nhiều tiểu bang trên đất Mỹ, Phật tử Việt Nam đă văng sanh tại nhiều nơi, lưu lại Xá Lợi như là những chứng tích của người tu theo Pháp môn niệm Phật cầu văng sanh Cực Lạc.

Phật tử Việt Nam ở khắp nơi được tăng thêm niềm tin lớn. Tuy nhiên đối với chúng tôi, chúng tôi vẫn c̣n có những nỗi buồn. Bởi Đức Phật Thích Ca mong muốn các đệ tử của Ngài phải được siêu thoát khỏi Tam Giới, không c̣n phải đi luân hồi.

Số Phật tử được văng sanh tuy đă khá đông, nhưng so với số Phật tử đi chùa th́ vẫn chưa có là bao. Nếu chư Tăng Ni các chùa đều đồng tâm dạy cho chúng sanh Pháp môn niệm Phật và tổ chức Phật Thất khắp nơi, chắc chắn số người được văng sanh nhiều vô số kể.

Chúng tôi chẳng hiểu, một khi Phật tử qua đời, mà chẳng được văng sanh, trong ḷng các Tăng Ni có một chút áy náy nào không?

Chẳng lư nào chư Tăng Ni an nhiên tiếp nhận những lễ cầu siêu cho người quá cố và măi măi sống với những lễ lộc ấy? Thay v́, lo trợ giúp cho tất cả Phật tử đều được văng sanh Cực Lạc. Giúp một người văng sanh và người đó sẽ thành Phật, th́ công đức ấy lớn lao biết dường nào!

Trong bài này, cũng như các bài khác, chúng tôi gọi chư liên hữu đă văng sanh là Bồ Tát. Đó là chúng tôi đặt đúng cương vị của một vị đă văng sanh. Bởi trong Kinh Vô Lượng Thọ, Ngài Pháp Tạng Tỳ Kheo đă có lời nguyện rằng tất cả chúng sanh được văng sanh đều là Bồ Tát Bất Thối Chuyển. Bồ Tát Bất Thối Chuyển đều đắc quả Bồ Tát từ Thất địa trở lên và đă có đủ các thứ thần thông.

Do đó chúng ta phải có sự kính trọng đúng mức.

Như Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lănh đạo tối cao của Phật giáo Tây Tạng hiện nay được mọi người tôn xưng là Phật sống và hết sức kính trọng. Nhưng Ngài không bao giờ cho gọi như thế.

Theo chúng tôi, Ngài Đạt Lai Lạt Ma chính là một bậc Bồ Tát tái sinh. Nhưng, đắc quả Bồ Tát ở cấp địa nào đó th́ chúng tôi thật sự không biết rơ, nếu nói sai sẽ đắc tội. Song so với bậc Bồ Tát văng sanh ở Cực Lạc, th́ Đức Đạt Lai Lạt Ma thấp hơn.

 Sở dĩ chúng tôi dám nói quả quyết là v́ vị Bồ Tát văng sanh khi đến cây Bồ Đề Đạo Tràng ở Cực Lạc th́ có 6 thần thông, trong đó có Tha Tâm Trí Thông (xin xem trang 19 Kinh Vô Lượng Thọ, nơi điều nguyện thứ 9).

 Vị Bồ Tát có Tha Tâm Trí Thông gặp bất cứ ai đều biết rơ trong tâm của đối phương đang nghĩ ǵ. Nếu Đức Đạt Lai Lạt Ma có được trí này, th́ đâu phải đi gơ cửa khắp nơi để vận động độc lập tự do cho Tây Tạng.

Đây là một sự thật!

Cho nên chúng ta phải biết kính trọng một vị Bồ Tát văng sanh. Chúng tôi nêu vấn đề ra để chư Tăng Ni khi hành lễ cũng phải thận trọng để khỏi đắc tội. Đối với chúng sanh, sau khi chết, nếu không được văng sanh, th́ là một vong linh, một hồn ma, muốn cầu siêu cách nào cũng được.

Nhưng, nếu là vị văng sanh, th́ trước thân xác đă chết, thần thức của vị ấy đă về cơi Cực Lạc rồi. Việc hành lễ xưng hô như thế nào, tùy chư vị, Nhưng xin đừng coi như là một hồn ma nữa.

Trong Pháp môn niệm Phật có sự vi diệu không sao giải thích được. Từ lâu nay có nhiều sách của nhiều vị thông đạt Kinh điển, như khi giảng Kinh Vô Lượng Thọ vẫn chưa thấy nói lên chỗ vi diệu ấy. Cho nên Đức Bổn Sư đă gọi là “Pháp môn khó tin”.Bởi, có người trong mấy giây phút trước, nếu không được hướng dẫn đúng mức, sau khi chết có thể rơi vào địa ngục, ngạ quỷ hay súc sanh. Đó là, do cái nghiệp đời trước đă tích trữ của người ấy và do cái duyên xảy đến trong phút lâm chung, khiến cận tử sanh nghiệp của người chết trở nên ác, mà phải thọ ác.

Trong cái phút ấy, người này vẫn có những nghiệp thiện, nếu có được duyên lành, do thân nhân, do bạn đồng tu, do các bực tu hành trợ niệm hay hồi hướng công đức th́ vẫn có thể văng sanh.

Đây là cái “Pháp môn khó tin”, chữ khó tin ở đây phải hiểu nghĩa là Pháp môn này nó vi diệu, mầu nhiệm lắm, kết quả đưa đến không thể tưởng được. Nó có thể chuyển tất cả các quả xấu thành tốt.

Một người sắp đọa địa ngục hay sẽ làm súc sanh, nhưng ngay sau đó được văng sanh và sẽ thành Bồ Tát. Nói khó tin, là khó tin ở chỗ này v́ kết quả vi diệu, mầu nhiệm không ai tưởng được.@

 

Bồ Tát Văng Sanh:
LÊ QUANG MẪN
Luôn luôn “Tự Độ và Độ Tha”
Xứng đáng Bồ Tát Giới mà anh đă thọ

* * * * *

Vạn sự đều do duyên mà thành, song điều chúng tôi muốn tŕnh thưa nơi đây là một nhân duyên đặc biệt đă giúp chúng tôi biết anh Lê Quang Mẫn, lúc anh thanh thản nằm yên trong áo quan tại nhà quàn Oak Hill ở San Jose.
 
          Ban Niệm Phật chùa An Lạc mới vừa được thành lập (sau khóa tu Phật Thất đầu tiên vào tháng 11 năm 2002) th́ anh Trưởng ban mời chúng tôi đến hộ niệm cho người bạn đạo của anh, một Phật tử thuần thành: anh Lê Quang Mẫn, pháp danh Quảng Hỷ, đă qua đời v́ bệnh ung thư phổi.

          Sau khóa lễ, chúng tôi lặng lẽ tiến đến nơi anh nằm, thầm nói câu vĩnh biệt. Nh́n nét mặt an lành của anh, tôi ngạc nhiên tự hỏi: “Một người từng bị vật vă với bệnh ung thư những hai năm trước khi chết, sao lại có vẻ mặt tự tại, an b́nh như thế”.

Thắc mắc ấy được giải đáp: một tuần sau đó, anh Trưởng ban báo tin Quảng Hỷ ra đi, lưu lại nhiều xá lợi.

Nghe tin lành ấy, chúng tôi hân hoan chia sẻ với nhau niềm vui đạo vị, mừng cho một liên hữu vừa thoát ly tam giới c̣n để lại chứng tích củng cố niềm tin cho mọi người. Thỉnh thoảng trong các buổi pháp đàm, một vài người có nhắc lại công hạnh của anh Mẫn, như ôn một tấm gương tốt cho các bạn đạo.

Bẵng đi một thời gian, mới đây, bác Tịnh Hải điện thoại nhờ chúng tôi thu thập tài liệu về sự văng sanh của Quảng Hỷ v́ bác chuẩn bị ra quyển sách thứ ba về “Những Chuyện Niệm Phật Văng Sanh Lưu Xá Lợi”. Đây là thắng duyên thứ nh́.

Chúng tôi noi theo hạnh nguyện Bồ Tát của anh Mẫn, đă cùng với người bạn đồng tu thân thiết của Quảng Hỷ là đạo hữu Nguyên Tịnh, xin phép đến gặp hiền nội của anh Lê Quang Mẫn là đạo hữu Thiền Ngọc.

Trong suốt buổi pháp đàm về người quá cố, chúng tôi ghi nhận được những đặc điểm, gương hạnh của Quảng Hỷ, nhờ đó chúng tôi hiểu được v́ sao anh văng sanh.

Phát Bồ Đề Tâm 

Lê Quang Mẫn sinh ngày 28/1/1956 tại Long An, trong một gia đ́nh Phật giáo. Song thân là những người biết tu hành và thường hộ tŕ Tam Bảo. Đặc biệt là hỗ trợ cho các Tăng sinh đang tu theo học các khóa Phật học.

Năm 1981, anh xuống tàu vượt biên. Chuyến đi này gặp nhiều hiểm nạn. Tàu bị cướp, bị hư, lênh đênh trên biển cả tháng trời, cạn lương thực, uống nước đến nỗi có nhiều người chết phải thủy táng tại chỗ. Trong cảnh đau khổ và tuyệt vọng cùng cực ấy, anh khẩn thiết niệm “Quán Thế Âm cứu khổ cứu nạn”. Khi cả tàu được thoát nạn, anh càng tin tưởng hơn vào sự nhiệm màu của Bồ Tát.

Từ đó, anh phát Bồ Đề tâm, nguyện làm Bồ Tát Phát tâm, trên cầu Phật đạo, dưới cứu khổ muôn loài. Hơn ai hết, anh đă chứng kiến và chịu đựng sự đói khát cùng cực, đă cận kề cái chết, hiểu mạng sống của sinh linh vô cùng quư báu; nếu không có những vị Bồ Tát trải ḷng từ bi rộng khắp để cứu độ th́ họ biết trông cậy vào ai?

Anh Lê Quang Mẫn cùng gia đ́nh định cư ở an Diego (cực Nam California).

Tự độ , độ tha 

Vốn thấm nhuần Phật Pháp, Quảng Hỷ thường lui tới sinh hoạt tại các chùa. Là đệ tử của Thượng Tọa Thích Từ Lực, hầu như tuần nào Quang Mẫn cũng có về Trung Tâm Phật Giáo Hayward để được học hỏi giáo pháp. Ngoài ra, anh c̣n làm Phật sự tại các chùa Đức Viên, An Lạc, Kim Sơn, Hồng Danh v.v...

Anh đă tham dự khóa tu của Thiền sư Nhất Hạnh tại Làng Hồng và có ư định xuất gia nhưng không thực hiện được.

Quang Mẫn theo Thầy Thông Triệt học Thiền một thời gian ngắn. Đến năm 1996, anh quyết định chuyên tu Tịnh Độ, tự soạn ra nghi thức để hành tŕ và phổ biến. Mỗi tối anh đều có thời Tịnh tu.

Tâm nguyện của anh là đem sự lợi ích đến cho đồng bào về vật chất lẫn tinh thần. Cúng dường và bố thí là Phật sự thường xuyên của anh.

Bên Bờ Sinh Tử 

Năm 2000, anh bắt đầu ho. Thời gian này, anh tham dự khóa tu 5 ngày ở Santa Cruz (Bắc Cali) dưới sự hướng dẫn của Thầy Hằng Trường. Khóa tu để lại một ấn tượng khó phai trong tâm khảm anh.

Đến tháng 6/2001, người anh sa sút thấy rơ. Vợ anh lo lắng, năn nỉ anh đi khám bệnh tổng quát, chụp h́nh phổi. Tháng 7, bác sĩ xác nhận anh bị ung thư phổi vào thời kỳ khá nặng rồi.

Tuy biết ḿnh vướng phải bệnh nan y nhưng anh Mẫn không hề sợ hăi. Anh vẫn lạc quan và sinh hoạt b́nh thường. Tháng 5/2002, dù cơn bệnh bắt đầu hoành hành, anh vẫn tham dự khóa tu hai tuần lễ của Thầy Hằng Trường tại Nam California.

Thầy chuyên tu về Hoa Nghiêm, hướng dẫn tu Bồ Tát đạo, mở rộng tâm thức Tịnh Độ cho hành giả. Đây là vị thiện trí thức cuối cùng nhưng quan trọng nhất trong cuộc đời tu học của Quảng Hỷ v́ Thầy đă chỉ cho anh thấy rơ rằng muốn tự độ, phải độ tha; hăy quên ḿnh phục vụ chúng sanh. Trong mọi hoàn cảnh, đừng ích kỷ tự tu, hăy v́ tha nhân mà hành sự.

Thầy đă giải đáp được hoài băo độ sinh và chí nguyện giải thoát của Quảng Hỷ. Đây chỉ là một, không hai. Tu niệm Phật nên v́ người mà tu cầu văng sanh cũng v́ muốn độ chúng sanh mà về Cực Lạc để tu học.

Lần cuối cùng Quảng Hỷ được gặp Thầy Hằng Trường ở một đạo tràng tại tư gia đạo hữu Tâm Quảng. Bấy giờ bệnh đă nặng lắm, đi đâu cũng phải mang b́nh dưỡng khí trong người để thở. Thầy khuyên anh: “Hăy xả bỏ tất cả!”.

Kể từ đầu năm 2002, bệnh t́nh ngày càng trầm trọng. Có người chỉ phương thuốc uống máu rắn hoặc giết rắn lục đốt ra tro uống (họ t́nh nguyện mua giùm). Anh khẳng khái chối từ: “Tôi thà chịu chết, không giết hại sinh mạng. Ḿnh đă thọ Bồ tát giới, sao làm việc ấy được!”.

Tháng 11/2002, một tuần lễ trước khi mất, Quảng Hỷ nằm ở Nursing Home “Mission De La Casa”. Nơi đây, không những các bạn đạo thay phiên nhau thăm viếng mà chư Tăng Ni các chùa cũng lần lượt đến an ủi.

Vài ngày trước khi mất, Quảng Hỷ nói với đạo hữu Đoàn Thị Nga: “Em có ǵ (ư nói không qua nổi, sắp mất) nhờ chị cho Thầy Hằng Trường biết. Nếu em có xá lợi, chị giao cho Tuyết, vợ em (ngầm muốn độ cho vợ)”.

Tuy Quảng Hỷ dặn ḍ hậu sự, nhưng tâm anh chưa sẵn sàng ra đi. Anh vẫn muốn sống để tiếp tục những Phật sự, để có dịp về Việt Nam xây nhà t́nh thương, trường học, giúp đỡ đồng bào nghèo ...... những dự tính cả đời ước ao mà anh chưa thực hiện được.

Ngày 15/11/2002, từ 3 giờ chiều, anh bắt đầu hấp hối, nhịp tim yếu dần, yếu dần, từ 30 xuống c̣n 20. Mồ hôi toát ra theo những cơn đau.

Đă liên lạc được với Thầy Hằng Trường. Thầy đang ở xa, Thầy điện thoại về, dặn: “Quảng Hỷ ráng chờ Thầy, Thầy sẽ tới!”. Bạn đạo kề tai Quảng Hỷ báo tin; anh hiểu và anh chờ. Quư Sư và các bạn đạo luân phiên hộ niệm.

Thoát ṿng sanh tử 

Khoảng 9 giờ đêm, Thầy đến. Bây giờ Quảng Hỷ đă đuối lắm rồi nhưng vẫn c̣n tỉnh táo. Biết Thầy Hằng Trường tới, anh mở mắt, bật ngồi dậy, bắt tay Thầy, cúi đầu chào. Nhịp tim đang ở mức 20 tăng vọt lên 40,50 rồo 100, tưởng như sức sống được phục hồi. Điều này làm bác sĩ Thái Hồng Phương (đang hiện diện) rất ngạc nhiên.

Thầy hiểu tâm trạng của anh. Đây là giờ phút quyết định. Thầy nói: “Thầy đă thỉnh Ngài Quán Thế Âm tiếp dẫn anh về Tịnh Độ. Đây là duyên lành hiếm có. Hăy buông bỏ hết, một ḷng niệm Phật mà ra đi trong ánh hào quang của chư Thánh Chúng”.

Thầy bảo Ban Hộ niệm phải nghiêm chỉnh v́ đang có sự hiện diện của Thánh chúng nơi đây.

Và theo lời dạy của Thầy, các bạn đạo lần lượt tiến đến, kề tai Quảng Hỷ chúc lành cho anh ra đi. Tất cả mong Quảng Hỷ đi về thế giới Cực Lạc an lành, cơi tạm trần ai này không có ǵ đáng lưu luyến.

Thầy Hằng Trường hướng dẫn phương pháp niệm Phật cho người sắp lâm chung: “Hăy thấy ḿnh với người bệnh là một. Ḿnh là người bệnh, đau đớn vô cùng v́ tứ đại đang phân ly. Do đó câu niệm Phật phải nhẹ nhàng, êm ái, sao cho dễ nghe, dễ cảm. Đừng niệm dồn dập quá như hối thúc người ta, v́ phải đúng giờ mới đi được. Câu niệm cho liên tục”.

Anh Quang Mẫn nằm im, thầm niệm theo. Nhịp tim xuống dần, xuống dần. Khoảng 15 phút sau, anh thở ra 3 lần rồi đi nhẹ nhàng.

Ngay khi ấy, Sư Cô Quảng Tịnh cảm thấy có một luồng điện từ đỉnh đầu cô chạy dài xuống cả toàn thân. (Đây là lần thứ hai cô có cảm ứng này: lần thứ nhất, khi trợ niệm cho đạo hữu Thiện Bữu, văng sanh năm 2000).

Thầy Hằng Trường xác nhận Quảng Hỷ đă văng sanh và chúc mừng gia đ́nh anh.

Một ngày sau khi làm lễ hỏa thiêu, anh Nhơn - một bạn đạo của Quảng Hỷ, do linh tính nên đă đến lo thiêu, thu nhặt được một số Hoa Xá lợi, ửng màu ngũ sắc.

Đặc biệt có Xá lợi giống như h́nh ngọn núi, cao 1 inch, phần dưới có màu hồng cam, phần trên trắng đục như sữa, có ṿng xanh lục chung quanh, đỉnh có điểm tuyết lấp lánh.

Hoa Xá lợi này, Sư cô Như Phước xin về để ở chùa Đức Viên để sách tấn người niệm Phật.

Thiện căn phước đức nhân duyên

Kinh A Di Đà nói rằng: “Chẳng thể dùng chút ít thiện căn phước đức nhân duyên mà có thể sanh về cơi Cực Lạc”.

Quảng Hỷ đă gieo duyên với Phật pháp từ nhiều kiếp rồi nên kiếp này anh vô cùng hâm mộ đạo Phật, một ḷng cầu học không mệt mỏi. Lại phát tín tâm tu Tịnh Độ cầu văng Sanh, một pháp môn rất khó tin, khó vào. Đây là đầy đủ thiện căn.

Thừa hưởng phước đức từ kiếp trước, anh lại tự ḿnh liên tục bố thí, cúng dường, làm công quả. Thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh, Quảng Hỷ đă thật sự phát Bồ Đề tâm, sống xứng đáng với danh hiệu “Hữu t́nh giác ngộ” , “Bồ Đề tát đỏa” xứng đáng với Bồ Tát giới mà anh đă thọ tŕ.

Chính cái tâm rộng lượng ấy là nhân duyên tối thắng giúp anh gặp được Thầy Hằng Trường theo luật đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Thầy Hằng Trường xuất hiện kịp lúc, giúp anh tháo cái mấu chốt cuối cùng (c̣n lưu luyến với sự sống) và đồng thời giúp cho anh niềm tin mạnh mẽ vào sự tiếp dẫn của chư Thành chúng. Tự lực và tha lực kết hợp đúng thời, đúng lúc, thật là vi diệu.

Thành tựu của anh là một sự thật hiển nhiên, là bài học thực tiễn cho tất cả liên hữu đương thời và mai sau.

Người viết D.N.

(Viết theo lời kể của hiền thê anh Lê Quang Mẫn và Nguyên Tịnh, bạn đồng tu chí thân của anh).

Lời Tịnh Hải:

Tác giả bài này là một nữ cư sĩ, chúng tôi định nhân dịp này giới thiệu một cây viết nữ có khả năng giúp cho chư liên hữu thêm niềm tin vào Pháp môn niệm Phật cầu văng sanh. Nhưng tác giả quá khiêm tốn không muốn mọi người biết tên. Vậy th́ biết D.N. cũng đủ.

Như bao nhiêu người được văng sanh khác, vừa vào đầu bài D.N. cho chúng ta thấy Lê Quang Mẫn văng sanh. V́ chỉ có người được văng sanh, khi ra đi lưu lại một nét mặt thanh thản tự tại, nhờ trước đó vài phút đă lộ vẻ mặt vui mừng khi gặp Thánh chúng đến tiếp dẫn.

Một trăm người được văng sanh Cực Lạc cũng đều có gương mặt an lạc tự tại như vậy.

Tác giả hướng dẫn người đọc rất khéo, qua câu: “Muốn tự độ, phải độ tha”. V́ bởi, có nhiều người niệm Phật, nhưng sống với tâm ích kỷ, chẳng phù hợp với tâm đại từ đại bi của Phật A Di Đà, nên lâm chung khó được văng sanh Cực Lạc.

Thầy Hằng Trường rất xứng đáng được đề cao ở đây, bởi Thầy không ngừng đi khắp nơi hướng dẫn chúng sanh tu niệm Phật cầu văng sanh.

Tuy trong Kinh Phật nói Pháp môn niệm Phật này khó tin, là muốn nói ở chỗ dù một kẻ làm ác suốt đời, khi lâm chung gặp được thiện tri thức dạy cho niệm Phật, bảo ráng niệm cho đủ mười niệm. Người này cố gắng niệm cho đủ, liền được văng sanh. Khó tin là ở chỗ này. Nhưng bao năm qua đă có người thực hành đúng như vậy. Và đă được văng sanh.

Bây giờ nó đă thành Pháp môn để tin.

Nếu chư Tăng Ni và Phật tử Việt Nam làm giống Thầy Hằng Trường, không ngừng đi khắp nơi giảng về Pháp môn niệm Phật, th́ chúng sanh một ngàn người niệm Phật sẽ có một ngàn người văng sanh.

Đây là cái chỗ tự độ mà độ tha mà Lê Quang Mẫn, bây giờ là một Bồ Tát có đủ các thứ thần thông của cơi Cực Lạc. Nếu tất cả người tu theo Pháp môn niệm Phật đều thực hành đúng như Ḥa Thượng Tịnh Không nói: “Làm người khách không mời mà đến”. Giống như những người Tin Lành Mỹ, họ đến từng nhà gơ cửa rao giảng đạo. Người ta đâu có mời mà ḿnh đến gơ cửa xin giảng cho họ tu, th́ mới đúng là đệ tử của Phật A Di Đà.

Ngày nào chư Tăng Ni Việt Nam, bất cứ lúc nào cũng dạy Phật tử hiểu rơ pháp môn niệm Phật, đào tạo ra những đoàn Phật tử, trở thành là những người khách không mời mà đến, th́ đạo Phật đúng nghĩa là Đạo Phật cứu độ. Hoài băo chư Phật là cứu độ chúng sanh. Đại nguyện của Phật A Di Đà c̣n cao hơn tất cả chúng sanh từ con người đến chúng sanh mang thân trùng, thân dế hay ngạ quỷ, Phật A Di Đà đều độ hết.

Bất cứ ai tu Phật, thực hành Bồ Tát đạo, mà không thực hiện Phổ Hiền Hạnh Nguyện, th́ không bao giờ đạt thành Phật đạo.

Trong bài này, tác giả giới thiệu Thầy Hằng Trường chuyên về Hoa Nghiêm. Học Hoa Nghiêm là phải học Mười Hạnh Nguyện Phổ Hiền. Thực hành Hạnh Nguyện Phổ Hiền là thực hành đức hạnh đang được giảng dạy cho tất cả Bồ Tát ở Cực Lạc vậy.@

 

CON CHÁU TỰ TRỢ NIỆM
CỤ HẠNH THẢO
VĂNG SANH - PHẬT A DI ĐÀ
PHÓNG QUANG TIẾP DẪN
* * * * *

       Đây là một trong các chuyện mà chúng tôi thích nhất, dù rằng người chết không phải là một Cao Tăng, không lưu lại Xá lợi quư báu.

      Bởi sao?

V́ cụ vừa mới quy y và niệm Phật trong một thời gian. Chuyện này khiến chúng tôi thích, v́ động cơ được văng sanh là con cháu trợ niệm mà thành tựu.


      Có nghĩa là từ đây về sau, bất cứ ai thực hành giống như con cháu của cụ Hạnh Thảo, th́ những vị ấy đều được văng sanh. Chữ: “thực hành giống” mà chúng tôi nói là phải thực sự chí tâm, chí thành; phải tích cực trợ niệm không ngừng; phải tha thiết không lùi bước trước một trở lực nào, phải chịu đựng kiên gang không mệt mỏi. 

 

Quay lại khúc phim

Cách đây gần 1 năm, một liên hữu gọi điện cho chúng tôi, nói:

- Bác Tịnh Hải, con là Ái Thu đây, nhờ đọc các sách của Bác, con và mẹ con áp dụng trợ niệm cho bà ngoại con. Bây giờ bà ngoại con đă được văng sanh.

-Vậy hả? Mừng cho con. Nhưng làm cách nào con biết bà ngoại con đă được văng sanh?

-Dạ có những hiện tượng đúng như sách  nói.

Chúng tôi hỏi tiếp:

-Con đọc sách nào? Bài nào?

- Con đọc sách Những chuyện Niệm Phật Văng Sanh Lưu Xá Lợi, bài nói về trường hợp văng sanh của Kư giả Trọng Viễn và sách Niệm Phật Cách Nào Văng Sanh, bài của cô Diệu Liên ở Canada viết.

Bên kia đầu dây liên hữu Ái Thu nói:

-Con sẽ ghi hết tất cả sự việc cho bác, nếu bác thấy được th́ bác đăng vào sách, để giúp cho bà con chúng ta.

       Chúng tôi bảo:

- Điều nầy rất cần lắm. Nhưng con hăy kể cho bác nghe trước. V́ muốn cho mọi người tin, chúng ta cần có dữ liệu chính xác, đầy đủ bằng chứng. Vậy cháu hăy kể tỉ mỉ cho bác nghe.

Nghe xong chúng tôi liền bảo Ái Thu:

      -  Điều con nói bác tin được, nhưng con phải làm cho bác hai việc. Một, cậu con phải viết cho bác một cái thư để thấy rơ điều con nói hoàn toàn đúng. Hai,vị Sư Thầy của con ở Việt Nam cũng xác nhận sự việc xảy ra đúng như con nói. Ngoài ra, con gửi cho bác mọi h́nh ảnh cần thiết. Cháu Ái Thu thuận theo đ̣i hỏi của chúng tôi.Và hơn nữa năm sau, chúng tôi nhận đủ tài liệu.

       Chẳng phải chúng tôi chẳng tin lời nói của cháu Ái Thu, chúng tôi tin tưởng mọi liên hữu cung cấp tài liệu cho chúng tôi. Quan điểm của chúng tôi, theo lời Phật dạy: “Tất cả các pháp đều do tâm tưởng”. Khi tâm ta tưởng điều ǵ, đó là Nghiệp. Nếu trước một vấn đề liên quan Phật pháp, người cung cấp cho chúng tôi đều bịa ra, giả dối,th́ chính người đó đă tự tạo nghiệp địa ngục rồi.Chúng tôi không có tâm lừa gạt ai, chúng tôi đăng lại, chúng tôi chẳng có điều ǵ đáng trách bởi thành ư và thiện tâm của chúng tôi.

Cũng như khi chúng tôi viết sách, chúng tôi không hề có cái tâm đả phá ai hết hay tự khen ḿnh. Nếu chúng tôi có ác tâm đả phá người khác, đó là chúng tôi đă tự tạo nghiệp. khi chúng tôi khởi niệm là tạo nghiệp rồi. Nhiều người cứ tưởng ḿnh cứ giải thích Phật pháp theo ư ḿnh, th́ ḿnh vô tội. Nhưng không ngờ rằng ḿnh vừa khởi lên ư nghĩ là đă phạm tội phỉ báng Phật pháp.

Trở lại chuyện kể của cháu Ái Thu.Chúng tôi biết cháu không có cái tâm khoe khoang, cháu muốn đem chuyện văng sanh của bà ngoại cháu, khuyến tấn người khác thực hiện như mẹ cháu và cháu.

       Tuy nhiên, với sự cẩn thận do thói quen, chúng tôi muốn cháu Ái Thu chân thành cúng dường cho tất cả các liên hữu về trường hợp văng sanh của bà ngoại cháu. Bởi khi mọi người tin cháu, thực hành đúng như mẹ con cháu th́ từ đây thế gian sẽ có vô số vị được thoát khỏi lục đạo luân hồi và văng sanh Cực Lạc.

Tại sao chúng tôi khuyến khích
Trợ niệm lúc lâm chung?

Trước khi đi sâu vào chuyện kể của cháu Ái Thu, chúng tôi muốn nói với chư vị, tại sao từ hơn hai năm qua chúng tôi không ngừng kêu gọi sự trợ niệm lúc lâm chung. Chúng tôi là người tuyệt đối trung thành vào Kinh Phật và lời Phật dạy.

Người ta đọc Kinh, đọc phớt qua rồi thôi, c̣n chúng tôi đọc Kinh Phật, với cái tâm mổ xẻ từng câu, từng đoạn để t́m chứng nghiệm. Nếu điều Phật nói, đem ra thực hành có kết quả, th́ theo, tán tụng và khuyến khích mọi người nên áp dụng.

      Chúng ta đều hiểu, trong thời này con người làm các nhiều hơn thiện. Muốn thoát khỏi tam giới, không c̣n phải bị luân hồi lưu chuyển trong 6 đường, khó ai có thể làm nổi. Khi nghiên cứu Phật pháp, chúng tôi đọc nhiều Kinh sách Phật, một hôm đọc Kinh Quán Vô Lượng Thọ, chúng tôi thấy có câu:

 

“Hoặc có chúng sanh gây nghiệp bất thiện: Năm tội đại nghịch, mười điều ác độc. Kẻ ngu như thế, do nghiệp nên đáng đọa vào đường dữ, trải qua nhiều kiếp, chịu khổ vô cùng. Kẻ ngu si này lúc sắp lâm chung, may mắn được gặp bậc tri thức an ủi đủ điều, nói những phép mầu và dạy tưởng Phật, người nọ quằn quại tưởng niệm không nổi. Tri thức lại bảo : nếu người không thể tưởng niệm Phật kia, th́ nên xưng danh Phật Vô Lượng Thọ. Người nọ hết ḷng niệm chẳng dứt tiếng để đủ mười niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”.

Lời Kinh quá rơ ràng, cho nên bất cứ ai thực hành đúng, thân nhân họ sẽ được lợi lạc. Không cần phải hiểu nhiều về Phật pháp.Và tiếp theo là lá thư của sư Giác Dơng mà chúng tôi yêu cầu cháu Ái Thu phải gởi cho chúng tôi.

THƯ CỦA

TỲ KHEO THÍCH GIÁC DƠNG

       Trước hết tôi tự giới thiệu tôi là Tỳ Khưu Thích Giác Dơng, hiện trụ tŕ Tịnh Xá Phước An, thôn Vĩnh Phú, xă Cát Thắng, huyện Phú Cát, tỉnh B́nh Định, Việt Nam.

Chú Tịnh Hải kính! Hôm trước cháu Thu có điện thoại về cho tôi biết là cháu Thu đă gặp chú ,để trao đổi và tŕnh bày về câu chuyện cụ bà Huỳnh Thị Ngọc Sương, pháp danh Hạnh Thảo, trước và sau khi bà ra đi có những điều lạ khác thường, đó là nhờ công đức niệm Phật, nên chiêu cảm đến ḷng từ bi, diệu hạnh, thần lực của Đức Phật A Di Đà. Những tướng trạng ấy tin rằng, quyết định bà cụ đă được văng sanh Cực Lạc.

Hơn nữa, cháu Thu cũng cho biết, ư kiến của chú là cụ bà đă được văng sanh, là nhờ nhiều duyên hiệp lại, trong đó đă có nhân duyên nên liên quan đến tôi.

Khi bà cụ hấp hối sắp ra đi, th́ cháu Thu điện thoại về nhờ chư Tăng ở đây, hiệp tâm cầu nguyện cho bà . 

Lúc ấy, các con, các cháu của tôi đứng chung quanh đồng thanh niệm Phật, và chư Tăng ở đây, lúc ấy cùng đồng tâm niệm Phật cho bà. Khi bà ra đi được Đức Phật A Di Đà hiện đến pḥng hào quang sáng chói, màu vàng rực rỡ đến tiếp dẫn. Lúc ấy người ở trong pḥng, ai ai cũng đếu thấy ánh hào quang sáng rực cả pḥng. Bà cụ đă ra đi, sau đó là có những điều kỳ diệu nữa là mặt của bà, đối tượng giống như đàn ông, má lại hồng hào, khí sắc tươi nhận, rồi lại hai trái tai từ từ dài thêm ra. Lại có một điều đặc biệt nữa là, nóng trên đỉnh đầu, suốt 35 tiếng đồng hồ mà trên đỉnh đầu vẫn c̣n nóng .

Bà cụ Huỳnh Thị Ngọc Sương, khi ra đi và sau đó có những hiện tượng phi phàm, điều này phải ghi đậm để tán dương công đức của pháp môn niệm Phật. V́ bà cụ đă được văng sanh, đă để lại những chứng tích, để lấy đó làm phương châm, để đi sâu vào niềm tin của  công đức niệm Phật.

Chú Tịnh Hải kính, sau đó tôi góp ư với cháu Thu và gia đ́nh nên t́m cách gặp chú Tịnh Hải để trao đổi và tŕnh bày qua câu chuyện của bà cụ đă được văng sanh cho chú Tịnh Hải nghe, để chú Tịnh Hải kết tập lại câu chuyện này cho lưu hành, phổ biến cho mọi người được biết.

Ở đây tôi nhận được cuốn niệm