|
Ngay lúc này đây, quư vị chẳng khởi tham, sân, si,
không giết, trộm, dâm v.v... rất tốt, nhưng một khi
bước ra khỏi cửa này, xong Phật thất là quên ngay. Ở
đây niệm Phật dăm ba ngày là chuyện hay, tiếc là quá
ít. Kinh Di Đà dạy: “Chẳng thể dùng chút thiện căn,
phước đức nhân duyên mà được sanh về cơi ấy”. Thiện
căn tức là công phu chánh, phước đức chính là trợ
duyên. Tu ít th́ chẳng thể thành tựu, v́ vậy cần
phải tu nhiều.
KHAI THỊ LẦN THỨ NHẤT
TẠI PHẬT THẤT CHÙA LINH SƠN NĂM GIÁP DẦN
Thưa
các vị lăo sư, các vị đồng tu
Từ
khi Linh Sơn tự có Phật thất đến nay đă là hai mươi
lăm năm, có thể duy tŕ lâu dài liên tục, chẳng gián
đoạn như thế thật chẳng phải là chuyện dễ. Phật thất
mỗi năm, học nhân (lời cụ Lư Bỉnh Nam tự xưng) đều
đến tham gia, chẳng dám bảo là khai thị, mà chỉ là
đem phương pháp niệm Phật và yếu nghĩa của nó sách
tấn, khuyên lơn các vị mà thôi.
Trong hai mươi lăm năm, những điều cần nói đă nói
qua cả rồi. Gần đây học nhân bận rộn lắm việc, trong
thời gian tổ chức Phật thất, chỉ có thể đến hai lần.
Những điều nói ra đều là những câu lấy trong kinh,
hoặc từ ngữ lục của chư Tổ Sư. Học nhân vô học vô
đức, ngoài những lời kinh, lời Tổ dạy th́ không c̣n
ǵ để nói, những điều muốn nói cũng phát xuất từ
khuôn phép của tiền nhân. Những điều tôi nói trong
quá khứ, chưa chắc quư vị đă nhớ hết, hoặc đă quên
sạch, nên hôm nay nhắc lại th́ cũng như mới nói.
Lần này học nhân thay đổi phương thức, in dàn bài
tặng quư vị tham khảo. Bởi v́ xem dàn bài nghe giảng,
ấn tượng càng khắc sâu, dễ hiểu rơ trọn vẹn, nghe
xong có thể đem về nghiên cứu kỹ càng. Nếu như quư
vị nhờ đó mà đạt được cảnh giới tốt th́ cố nhiên là
rất tốt. Nếu như thấy không tiến bộ ǵ th́ xem đọc
lại nhiều lần, cốt sao đúng pháp thực hành, lâu ngày
chầy tháng nhất định sẽ được lợi ích.
Chúng ta tu pháp môn Tịnh Độ mục đích là tương lai
chứng đắc Phật quả. Tu các pháp môn khác mà muốn
chứng Phật quả th́ phải trải qua ba đại A Tăng Kỳ
kiếp; trong trăm vạn người khó có một người thành
tựu. Phật Quả tuy tốt, nhưng ai có thể chứng được?
Trong pháp môn Tịnh Độ th́ chỉ cần tại thế giới Sa
Bà này, trong ṿng mấy mươi năm ngắn ngủi, một câu
A Di Đà Phật niệm đến Nhất Tâm Bất
Loạn th́ liền được văng sanh. Sau khi văng sanh,
trong một thời gian ngắn thành địa vị bổ xứ Bồ Tát,
thành Phật rất dễ. V́ vậy, pháp môn này dễ tu, đáng
gọi là “độ khắp ba căn, gồm thâu lợi, độn”.
Thượng căn được lợi mà bọn độn căn chúng ta cũng có
thể được lợi. Ai ai cũng tu được, đều có thể thành
tựu.
Hễ
ai tu Tịnh Độ đều biết những câu “vạn nhân
tu vạn nhân khứ” (vạn người tu, vạn người
văng sanh), “đới nghiệp văng sanh”,
“Nhất Tâm Bất Loạn”, nhưng mọi
người đều chẳng muốn hiểu kỹ ba câu này. Tôi đă từng
giảng qua, nhưng ai nấy đều hiểu lầm ư nghĩa của
chúng, vẫn chưa thể hiểu sâu, hiểu đúng, hiểu tỉ mỉ,
cho nên chưa thể thành công được.
Mấy năm gần đây, thấy công phu các vị thụt lùi lớn.
Nhớ năm năm đầu lúc mới mở Phật thất ở Đài Trung c̣n
khá, chứ năm năm sau đó đă kém hẳn, năm năm kế tiếp
đó càng tệ hơn nữa. Công phu đă chẳng tiến, trái lại
c̣n lui sụt. Đă thế niệm Phật đều chẳng phấn khởi
tinh thần. Đây là lời thực, học nhân đến đây chỉ
mong quư vị đạt được lợi ích chân thật. Bởi thế,
chẳng thể khen ngợi quư vị được. Tâng bốc quư vị th́
chẳng những chẳng được văng sanh mà trái lại c̣n làm
hại mọi người. Nay đem ư nghĩa chân thật của ba câu
ấy nói ra, quư vị sẽ liền biết rơ công phu của ḿnh
như thế nào.
*
“Vạn nhân tu vạn nhân khứ”
Đây chính là lời của Tổ Sư, hoàn toàn chẳng sai lầm,
dưới đây sẽ nêu bốn điều để chân chánh giảng pháp,
khiến cho quư vị chẳng c̣n hiểu lầm ư nghĩa câu này
nữa.
a. Tu phải nhận thức rơ
Chánh Trợ Song Tu :
Tu
tức là chiếu theo pháp môn Tịnh Độ mà tu, phải nhận
thức rơ Chánh Trợ Song Tu. Chánh tức là công phu căn
bản, chỉ niệm sáu chữ hồng danh “Nam Mô A Di Đà Phật”.
Đây là công phu chánh, ai cũng biết niệm. Chẳng học
Phật cũng biết niệm, nhưng không hiểu nghĩa. Nay tôi
giải thích đại lược:
1) Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật”
là Pháp Giới Tạng Thân, bao gồm cả thập phương tam
thế chư Phật.
2) Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật”
bao trùm cả mười hai bộ loại kinh điển trong Tam
Tạng, tức là chữ A đă bao gồm toàn bộ giáo pháp của
Tam Tạng.
3) Sáu chữ hồng danh là vua của
các chú, sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” là chữ bí mật,
chẳng phiên dịch. Cả sáu chữ đều chẳng phải là tiếng
Tàu. Pháp này cao tột, thù thắng hơn tŕ tụng bất cứ
chú ngữ nào khác.
4) Học Phật phải tu Định. “Hoa
Nghiêm đại định” chính là Di Đà đại định. Nhất Tâm
Bất Loạn chính là định, đạt được Nhất Tâm là thành
công. Đấy chính là chỗ mầu nhiệm của pháp môn Tịnh
Độ.
Hai mươi năm trước đây, ngoại trừ những lúc có Phật
thất, mỗi Chủ Nhật, học nhân đều đến đây giảng kinh,
phần lớn các kinh đă giảng qua, nhưng học nhân
thường nói: Giảng kinh chẳng thể liễu thoát sanh
tử, chỉ là để kết duyên nhằm khiến chúng sanh hiểu
rơ ư kinh, cải biến tâm lư, thực tiễn tu hành. Dù
cho có giảng kinh trăm năm, hằng ngày giảng kinh
cũng chẳng thể liễu sanh tử. Chẳng bằng kẻ chẳng
hiểu giáo lư nhưng biết niệm sáu chữ hồng danh, niệm
đến Nhất Tâm Bất Loạn th́ được lợi ích rất lớn.
Niệm Phật là công phu chánh, có thể hiển lộ bổn tánh
Chân Như. Niệm đến Nhất Tâm th́ tâm minh, tánh hiển,
đấy là thành công. Nếu chỉ đàm huyền luận diệu th́
tu bao nhiêu năm cũng chẳng thể giải ngộ tâm tánh.
Xin quư vị nghe kỹ: Sáu chữ hồng danh “Nam Mô A Di
Đà Phật” chính là bổn tánh của quư vị, bổn tánh
chính là tâm của quư vị.
Thiền Tông chê Tịnh Tông rằng: “Ngu nhân cầu Phật
bất cầu tâm, trí nhân cầu tâm bất cầu Phật” (kẻ ngu
cầu Phật chẳng cầu tâm, người trí cầu tâm chẳng cầu
Phật). Quư vị cầu tâm hay cầu Phật? Nếu cầu Phật th́
là người ngu v́ chẳng biết tâm quư vị chính là Phật,
Phật chính là tâm quư vị. Tâm và Phật vốn là một, v́
vô minh ngăn che nên Phật là Phật, tâm là tâm, tâm
và Phật bị chia thành hai, đều là do quư vị tạo ra.
Nay quư vị niệm Phật chính là hiển lộ bổn tánh của
ḿnh: “Mười phương tam thế Phật, cùng chung một Pháp
Thân”. Phật quá khứ có Pháp Thân, Phật vị lai cũng
có Pháp Thân. Phật vị lai chính là chúng ta. Pháp
thân của chúng ta với Pháp Thân của Phật Thích Ca,
Phật Di Đà là một không phải hai. Niệm Phật là khai
hiển bổn tánh, là công phu chánh. Quư vị tu không
thành công pháp môn này th́ có thể nói đoan chắc là
quư vị tu các pháp môn khác cũng không thể thành tựu
được. Nếu bỏ pháp môn này mà quư vị có thể thành tựu
được th́ tôi chính là kẻ đại vọng ngữ, sẽ đọa địa
ngục.
Tu
chính là v́ tâm tánh của chúng ta bị vô minh ngăn
che. Vô minh chẳng dễ nhận biết. Nói cách khác, vô
minh chính là những hành vi giết, trộm, dâm, tham,
sân, si v.v... hằng ngày của chúng ta. Tu chính là
trừ khử những vô minh ấy, chẳng tạo nghiệp giết,
trộm, dâm, chẳng khởi tham, sân, si, khiến cho bổn
tánh tỏ lộ quang minh, đó tức là Tu.
Nhưng ai có thể biết được đạo lư này? Ai chịu thực
hành? Mọi người vừa niệm Phật vừa nhiễm vô minh th́
làm sao minh tâm kiến tánh cho được? V́ thế phải
dùng trợ lực để tiêu trừ giết, trộm, dâm, tham, sân,
si. Trợ tu như thế nào? Tuy chẳng hiểu rơ Phật lư,
nhưng cốt sao có thể phân biệt thiện ác, hiểu rơ hai
câu sau đây là được: Hễ là điều ǵ bại hoại th́ đừng
làm, đó chính là “chư ác mạc tác”. Nhẫn
chưa được th́ cắn chặt răng đừng làm. Làm việc lành,
dù lúc ban đầu chỉ miễn cưỡng làm. Đấy chính là
“chúng thiện phụng hành”. Hành thiện dứt ác, giữ tâm
lành, nói lời hay, làm việc tốt, đấy chính là phương
pháp hỗ trợ công phu chánh, trừ khử vô minh. V́ thế
gọi là “trợ hạnh”.
Nói rộng ra, trợ hạnh là tu sáu Ba La Mật, nhưng khó
hiểu, nên chẳng cần phải nói đến. Phàm là điều ác
th́ dù có tặng quư vị khối kim cương nặng mười vạn
bảng (pounds), quư vị cũng chẳng chịu làm. Đối với
việc lành th́ dù phải chịu trở ngại nào cũng cứ làm.
Hai điều này chính là “tùy duyên tiêu cựu nghiệp,
cánh bất tạo tân ương” (tùy duyên tiêu nghiệp cũ,
chẳng tạo họa mới nữa). Lúc b́nh thường gặp thiện
th́ làm, gặp ác th́ bỏ. Khi niệm Phật th́ buông bỏ
vạn duyên, một ác niệm vừa khởi lên th́ liền dùng
ngay một câu “nam mô A Di Đà Phật” để áp chế nó.
Thâu tóm ba nghiệp thân, khẩu, ư, theo đó mà hành
lâu ngày sẽ được thành công. V́ thế bảo là “vạn nhân
tu, vạn nhân khứ”.
b. “Bất chiếu tu bất năng khứ” (chẳng tu
đúng theo đó th́ chẳng được văng sanh) :
Tuy là “vạn nhân tu, vạn nhân khứ”,
nhưng nếu chẳng tu đúng th́ chẳng thể văng sanh được.
Ai cũng biết có Phật, có Ma. Ma chính là tham, sân,
si, giết, trộm, dâm. Niệm một câu A Di Đà Phật là
Phật lực khởi. Khởi tham, sân, si, giết, trộm dâm là
Ma lực khởi. Ma lực và Phật lực ngang nhau. Phật, ma
đấu nhau gọi là “đạo cao một thước, ma cao
một trượng”. Phật hay Ma đều là tâm của quư
vị. Niệm Phật vẫn tạo nghiệp, khởi tham, sân, si,
Phật và Ma hỗn tạp, tâm sao thanh tịnh được, sao
sanh Tịnh Độ được? Sao có thể minh tâm kiến tánh cho
được? Đă niệm Phật lại c̣n niệm Ma th́ chẳng phải là
tu vậy. Nếu chẳng mau sửa đổi cơi ḷng, chẳng trừ
khử tham, sân, si, th́ dù có niệm đến tám vạn bốn
ngàn đại kiếp cũng chẳng được văng sanh. Đây là lời
chân thật. V́ thế quư vị phải mau thay đổi tâm ḿnh.
c. Thiểu tu công bất thành tựu (công tu ít
th́ chẳng thành tựu) :
Ngay lúc này đây, quư vị chẳng khởi tham, sân, si,
không giết, trộm, dâm v.v... rất tốt, nhưng một khi
bước ra khỏi cửa này, xong Phật thất là quên ngay. Ở
đây niệm Phật dăm ba ngày là chuyện hay, tiếc là quá
ít. Kinh Di Đà dạy: “Chẳng thể dùng chút thiện căn,
phước đức nhân duyên mà được sanh về cơi ấy”. Thiện
căn tức là công phu chánh, phước đức chính là trợ
duyên. Tu ít th́ chẳng thể thành tựu, v́ vậy cần
phải tu nhiều.
d. Đa tu thị thường bất đoạn (tu nhiều là
thường tu chẳng gián đoạn) :
“Tu nhiều” là tu thường, luôn luôn tu chẳng gián
đoạn. “Thường” là vĩnh viễn như thế, “bất đoạn” là
thời thời, khắc khắc nghĩ đến chẳng gián đoạn. Xong
Phật thất rồi, tâm vẫn chẳng biến đổi, chẳng khởi
những tâm giết, trộm, dâm, tham, sân, si, hại người...
Dù là nông, công, thương, công chức, bác sĩ ai nấy
cứ giữ nghề ḿnh, chẳng trở ngại chi đến tâm quư vị
cả. Ngoài xă hội, học nhân suốt ngày làm việc, trong
hai mươi lăm năm, lo liệu đạo tràng tuy bị nhạo báng
cũng chẳng tranh biện với ai. Đây chính là hành Nhẫn
Độ trong Lục Độ. Người ta mắng chửi cũng chẳng sanh
ḷng giận. Huống nữa, lửa vô minh nổi dậy, rừng công
đức sẽ cháy tiêu. Xin nghĩ xem: Sân tâm nổi lên,
người khác chẳng suy xuyển ǵ, trái lại ḿnh lại bị
hại. V́ thế, học nhẫn nhục chính là để đạt đại
tiện nghi vậy.
Tổ
sư nói: “Tu đạo chẳng ngại lo liệu công việc, cốt
sao chẳng tổn người th́ làm nghề ǵ cũng được”, đều
là v́ tu hành nhưng phải lo kiếm sống, nương vào Tục
để tu Chân. Nếu không như thế th́ công phu chẳng
thành, chẳng thể văng sanh. Thân người khó được, nay
đă được thân người, nay quư vị tu hành chính là cơ
hội để liễu sanh tử. Nếu không liễu sanh tử th́ tu
hành ích chi?
“Bất đoạn” tức là trong từng thời, khắc chẳng quên.
Ta chưa đạt được “tịnh niệm liên tục” nói trong
chương Đại Thế Chí Bồ Tát Niệm Phật Viên
Thông, nhưng cứ tiếp tục tu chẳng gián đoạn.
Tâm chẳng đoạn th́ sẽ làm được chuyện ấy. Niệm chẳng
phải là miệng niệm xuông mà phải chú tâm vào đó, tức
là tâm đặt nơi Tây Phương, tâm hướng về Phật. Phải
có ư niệm bất đoạn như thế mới được. Hết thảy hành
động đều v́ sanh về Tây mà làm, không ǵ là không
làm như thế. Cho nên ăn cơm, mặc áo là để sanh về
Tây, mưu sanh nuôi thân là để sanh về Tây, đều v́ tu
hành, biến cải tâm lư mới nên. Như học nhân làm việc
công, dạy học, lại v́ những học sinh sáng dạ tuyên
dương Phật pháp. V́ thế học nhân nhận tiền công,
chẳng nhận tiền của thương thiên hại lư, nên chẳng
trở ngại ǵ đến việc tu hành.
“Thường” là bất biến, sống trăm năm cũng chẳng thay
đổi. “Bất đoạn” là thời thời, khắc khắc nghĩ đến ǵ
th́ chú tâm vào đó. Tâm đặt nơi Phật th́ tâm chính
là Phật. Nếu tâm chẳng đặt nơi Phật th́ tâm liền
biến thành Ma, thành bại hoại vậy.
Hôm nay, học nhân đến đây bàn về pháp môn Tịnh Độ là
nói chuyện ǵ? Nói chuyện Chánh Trợ Song Tu. Quư vị
niệm Phật chính là Chánh Công Phu. Học nhân đến
giảng là giúp quư vị hiểu đạo, đó là Trợ Công Phu.
V́ thế, với bất cứ việc ǵ tâm cũng đặt tại Chánh
Trợ Song Tu là được.
Từ
trên đến đây toàn là nói về câu “vạn nhân tu vạn
nhân khứ, bất tu bất năng khứ”. Những câu khác ngày
mai sẽ bàn.
Này quư vị!
Buông xuống
vạn duyên, đề khởi chánh niệm.
Một câu Di
Đà, thẳng đường mà niệm.
|