|
2.
Làm thế nào để khế nhập cảnh giới của Phật
Các bạn đồng học:
Chào các bạn, c̣n hai mươi ngày nữa là bước sang năm 2000, năm
‘thiên hi’ đă đến, mọi nơi trên thế giới đều tổ chức lễ lộc đón mừng,
chúng ta cũng sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc ấm cúng và mời hết thảy
chín tôn giáo ở Tân Gia Ba tham dự; không những mời họ tham gia,
chúng ta c̣n mời họ làm chủ nhân của buổi tiệc, chúng ta chỉ đứng kế
bên phụ giúp. Mọi người đều biết những năm gần đây tai nạn không
ngừng xảy ra trên toàn thế giới, vả lại ngày càng nghiêm trọng, ai
cũng lo lắng, không yên tâm. Người ta cho rằng tai nạn này không thể
nào tránh khỏi, nhưng cũng có người cho rằng tai nạn này có thể hóa
giải, thế nên có người hỏi: ‘Chúng ta phải làm thế nào để chào đón
thế kỷ thứ 21?’
a. Phàm và Thánh cùng một thể - duy
tâm sở hiện, duy thức sở biến.
Chúng ta tổng hợp hết thảy cách giải thích nguồn gốc đời sống
trong vũ trụ của các tôn giáo và các vị thánh hiền xưa nay, trong
nước và ngoài nước. Trong Phật pháp nói đến ‘tâm tánh’, y báo và
chánh báo trang nghiêm trong mười pháp giới, đây là nói hết thảy
chúng sanh trong hư không pháp giới'duy tâm sở hiện, duy thức sở
biến'. Lịch sử của Ấn Độ giáo cổ kính so với Phật giáo c̣n lâu
đời hơn nhiều, Bà La Môn giáo ở Ấn Độ ít nhất cũng có hơn tám ngàn
năm lịch sử. Họ nói nguồn gốc của vũ trụ là ‘Phạm’ là ‘Ngă’; chữ Ngă
này không phải là Tiểu Ngă mà là chữ Ngă trong ‘Thường, Lạc, Ngă,
Tịnh’ của Phật giáo, đây là Chân Ngă. Phần đông các tôn giáo đều nói
thế giới này là do Thượng đế sáng tạo ra, sanh mạng cũng là do
Thượng Đế tạo nên, là do Chúa tạo nên. Cũng có tôn giáo coi Thượng
Đế là Trí Huệ, Phật pháp Đại thừa gọi là ‘Pháp Thân’, đều là nói từ
bản thể, sự nhận thức này là
đại
thánh đại hiền. Làm sao họ biết được?
Thông qua sự tu học ‘Giới, Định, Huệ’ trong Phật pháp, [người
ta có thể] khai mở trí huệ từ trong các mức thiền định thâm sâu, đây
là Tam Huệ của Bồ Tát. Từ đó nhận biết, khẳng định, hiểu rơ triệt để
chân tướng của vũ trụ nhân sinh. Phạm vi của nó bao lớn? Nhà Phật
nói ‘mười pháp giới’, ‘trăm giới ngàn như’ (1), đúng là 'dù lớn
cũng không lọt ra ngoài, dẫu nhỏ nhặt đến mấy cũng không có ǵ chẳng
thuộc vào đây'. Thánh nhân thế gian, xuất thế gian chẳng ai
không hạ thủ công phu từ chỗ này. Sau đó đích thân chứng được cảnh
giới ấy, khẳng định việc mà ngày nay người ta gọi là'tinh thần
vượt quá kinh nghiệm' đích thực tồn tại. Đây là những ǵ phía
trên nói đến:'Tâm Tánh, Phạm Ngă, Thượng Đế, Pháp Thân, Thần',
đích thật là tồn tại vĩnh hằng; cái này là cái năng hiện, năng sanh,
năng biến (chủ thể tạo nên sự hiện, sự sanh, sự biến). Thế
giới của chúng ta có thể chia thành hai bộ phận, một là hiện tượng
tinh thần, hai là hiện tượng vật chất, hai thứ này là sở hiện, sở
sanh, sở biến (những thứ được hiện, được sanh, được biến). Sở
hiện, sở sanh, sở biến th́ vô lượng vô biên, nhưng năng sanh, năng
biến chỉ có một thứ. Từ điểm này chúng ta có thể biết tận hư không
khắp pháp giới hết thảy chúng sanh là một thể, có cùng chung một
sanh mạng.
Chúng ta thường nghe những người lănh đạo quốc gia nói chuyện
với toàn thể dân chúng [bắt đầu bằng]: ‘Đồng bào toàn quốc …’. Từ sự
nhận thức của đại thánh nhân chúng ta có thể nói: ‘Đồng bào khắp hư
không pháp giới’. Phạm vi này lớn hơn nhiều và
đều
cùng một nguồn gốc, là một thể có cùng chung một sanh mạng. Chúng ta
phải nhận biết điểm này, sau đó quay lại nh́n hết thảy chúng sanh
th́ sẽ thấy một số đă nhận biết rơ ràng, một số c̣n mê hoặc điên đảo,
hoàn toàn không hiểu chi hết. Trong Phật giáo người đă nhận thức rơ
ràng th́ gọi là ‘Phật, Bồ Tát’; người mê hoặc và không nhận thức rơ
th́ gọi là ‘phàm phu’. Trong các tôn giáo khác th́ gọi người đă nhận
thức rơ ràng bằng ‘Thần’, ‘Tiên Tri’, ‘Thiên sứ’; gọi kẻ không nhận
thức rơ ràng là ‘phàm phu’.
b. Chuyển phàm thành thánh -- Hạ thủ
công phu từ tâm niệm.
Các vị đại thánh hiền dạy chúng ta nhận thức chân tướng sự
thật bằng phương pháp chuyển biến:'chuyển ác thành thiện, chuyển
mê thành ngộ, chuyển phàm thành thánh', đây là tổng cương lănh
của những phương pháp này. Chúng ta cũng đă học nhưng làm cách nào
cũng chuyển không nổi! Đă từng nghe câu'Trồng nhân thiện th́ được
quả thiện'nên cũng học theo và làm chuyện thiện; cũng đă làm
chẳng ít chuyện thiện nhưng vẫn chưa chuyển ‘nghiệp báo’ được; như
vậy là tại sao? Thiệt ra đây cũng giống như câu chuyện ‘Ông Du Tịnh
Ư gặp Thần Táo (Ông Táo, Thần Bếp)'ghi ở phần cuối của quyển
Liễu Phàm Tứ Huấn, mọi người hăy xem th́ sẽ biết.
Ông Du Tịnh Ư nghèo khổ, thường chẳng may mắn, gặp đại nạn, vô
cùng bất hạnh; ông cũng làm việc thiện hằng ngày, cũng là người có
học và hiểu lư. Tại sao ‘chuyển nghiệp’ không được? V́ vậy nên ông
cứ oán trời trách người – [tôi] đă làm nhiều chuyện tốt lành như vầy
nhưng không có quả báo lành! Thần Táo dạy: ‘Những chuyện thiện mà
ông đă làm hoàn toàn ở bề ngoài không hà, chỉ có miệng thiện, thân
thiện, nhưng ư chẳng thiện, tâm chẳng thiện, cho nên ông chuyển
không nổi!’. Những lời thần Táo giảng giải cho ông như vậy rất đáng
cho chúng ta nghiên cứu, đọc tụng, kiểm điểm bản thân chúng ta.
Các đại đức thời xưa dạy người tu hành phải tu từ căn bản. Căn
bản là ǵ? Căn bản là tâm niệm. Chỉ cần tâm của bạn thiện, ư niệm
thiện, th́ không có nghiệp báo ǵ chẳng thể chuyển biến được, và
không có tai nạn ǵ chẳng thể hoá giải được. Cũng như một cây cổ thụ,
tâm là rễ, ư niệm là gốc; thân là cành, miệng là lá, nếu bạn tu sửa
trên cành lá nhưng gốc rễ của bạn đă hư hoại th́ không thể nào cứu
chữa được. Nếu cứu được gốc rễ [trước] th́ cứu cành lá sẽ rất dễ
dàng! Chúng ta thấy rất nhiều người bề ngoài có vẻ làm lành tích đức
nhưng nghiệp lực vẫn chuyển không nổi nên thường oán trời trách
người, và nói Phật, Bồ Tát không linh, thần không linh, hết thảy đều
có lỗi với họ, họ hoàn toàn chẳng khác ông Du Tịnh Ư!. Thế nên
‘chuyển’ phải chuyển từ trong tâm, phải chuyển từ ư niệm, chuyển
thành ‘thuần thiện’.
Thiền Tông Lục Tổ Huệ Năng đại sư dạy rất hay:'Nếu là người
tu đạo th́ chẳng nh́n lỗi của thế gian'. Đây mới đúng là chuyển
biến từ tâm, từ ư niệm. ‘Chỉ nh́n thấy lỗi của ḿnh, không nh́n thấy
lỗi của người’ nên họ có thể ‘chuyển mê thành ngộ, chuyển phàm thành
thánh’, đạo lư là ở chỗ này. Ngày nay miệng chúng ta thiện, thân
cũng thiện nhưng thường nh́n thấy người khác chẳng thiện mà họ lại
có quả báo tốt nên trong tâm ḿnh không phục, bất măn! Bạn phải biết
thân của bạn thiện, khẩu thiện nhưng gốc rễ của bạn đă hư hết rồi,
phải làm một cuộc thay đổi hoàn toàn từ gốc rễ -- trong tâm luôn
luôn nghĩ đến chuyện tốt của mọi người, đừng nghĩ về chuyện xấu của
người khác; Người ta không có ǵ xấu hết, xấu là nơi gốc rễ của
chúng ta xấu. Chúng ta thấy chuyện xấu của người khác th́ liền biết
gốc rễ của chúng ta đă hư hoại rồi; tại sao vậy? Phật thấy hết thảy
chúng sanh đều là Phật, Bồ Tát thấy hết thảy chúng sanh đều là Bồ
Tát. Gốc rễ của họ tốt, chẳng có bịnh tật.
b. Cảnh giới của thánh nhân (Phật) -
Đối xử ḥa mục, đối đăi b́nh đẳng.
Chúng ta tổng kết mục đích của sự tu học [th́ thấy mục đích
này] vô cùng hiện thực, chỉ có hai chữ ‘hoà b́nh’. Hết thảy chúng
sanh trong hư không pháp giới chẳng phân biệt chủng tộc quốc gia,
chẳng phân biệt tôn giáo tín ngưỡng, mười phương vô lượng vô biên
cơi nước chư Phật, thế giới của chư thiên đều có thể ‘đối xử ḥa mục,
đối đăi b́nh đẳng’. Chúng ta thấy trong kinh Đại Phương Quảng Hoa
Nghiêm đích thực là văn hóa đa nguyên mà người ngày nay thường đề
cập, chúng ta không thể tưởng tượng nổi số lượng to lớn này – trong
cảnh giới không thể nghĩ bàn ấy mọi người đều đối xử ḥa mục, đối
đăi b́nh đẳng, tôn trọng, kính mến, hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau, chỉ
có kiến thiết mà không có phá hoại.
Chúng ta thấy Hoa Tạng thế giới, Cực Lạc thế giới, thế giới
của chư thiên, đời sống của họ hạnh phúc mỹ măn, thiệt là
đời
sống đầy đủ ‘chân thiện mỹ huệ’! Chúng ta ngưỡng mộ, mong mỏi hết
mấy ngàn năm, mấy vạn năm nhưng vẫn không thể thực hiện nổi trên
trái đất này; nguyên nhân là ǵ? V́ chúng ta chẳng ‘ḥa’ -- chẳng
thể đối xử ḥa đồng, không thể đối đăi một cách b́nh đẳng với tất cả
chúng sanh. Ngày nay chúng ta đề xướng giáo dục Phật Đà, đề xướng
giáo dục tôn giáo, mục đích của chúng ta là mong mỏi và hy vọng hết
thảy chúng sanh, hết thảy thế gian đều có thể ‘đối xử ḥa mục, đối
đăi b́nh đẳng’. Muốn đạt đến mục đích này th́ phải đánh thức chánh
giác của chúng sanh. Muốn đánh thức chánh giác của chúng sanh th́
ngoài giáo dục ra chẳng có phương pháp nào khác.
d. Giáo dục tôn giáo, cứu văn thế
giới:
Cổ thánh tiên hiền ngày xưa ở Trung Quốc coi trọng giáo dục,
coi giáo dục là việc quan trọng nhất của đời người. Sách ‘Lễ Kư’
nói:'Xây dựng đất nước, cai trị dân chúng, việc giáo dục đứng
hàng đầu'. Sau khi truyền đến Trung Quốc, Phật pháp liền trở
thành động cơ chính hướng dẫn nền văn hóa Trung Quốc, cả hai trở nên
gắn bó, không thể tách rời lẫn nhau. Nền giáo dục Phật Đà
được
nhà vua đích thân chủ tŕ, giáo học của Nho gia th́ giao cho quan tể
tướng chấp hành; giáo dục thánh hiền trong thế gian, xuất thế gian
cùng lúc phát triển trên mảnh đất này, đây là
điều
may mắn của dân tộc Trung Quốc, có thể sáng tạo nên nền văn minh
Trung Quốc, làm cho văn hóa Trung Quốc càng thêm phong phú. Nhưng
trong thời gian cận đại, kể từ khoảng giữa đời nhà Thanh trở về sau,
thiệt là bất hạnh, chúng ta đă mất đi ḷng tự tin dân tộc nên phải
chịu đựng đại nạn trong ṿng hai trăm năm nay! Chúng ta có nhiều
kinh nghiệm đau khổ, từ những bài học kinh nghiệm này đă thức tỉnh
và nh́n thấy văn minh khoa học kỹ thuật [có thể] đem lại ảnh hưởng
xấu cho người đời, suy đi nghĩ lại vẫn phải nương nhờ vào giáo dục
tôn giáo mới có thể cứu văn thế giới. Chỉ có đẩy mạnh giáo dục tôn
giáo rộng răi mới có thể dạy cho mọi người hiểu rơ: ‘Chúng ta có
cùng chung một sanh mạng, là một thể có cùng chung một sanh mạng’,
hơn nữa sanh mạng này vĩnh hằng, (hễ là tín đồ tôn giáo đều khẳng
định) có đời quá khứ, và
đời
tương lai. Thời gian trong đời này rất ngắn, đời tương lai sẽ dài
hơn, nhất định phải dứt làm việc ác, chuyên làm việc thiện, chuyển
mê thành ngộ! Chúng ta phải theo đuổi hạnh phúc vĩnh hằng, phải hối
lỗi, phải sám hối, bồi dưỡng tâm niệm thiện, ư niệm thiện, hành vi
thiện của ḿnh. Nếu chúng ta làm hết ḷng th́ dù không thể hoàn toàn
tránh khỏi thiên tai nhân họa trước mắt, chúng ta khẳng định tai nạn
có thể giảm bớt và tŕ hoăn, phạm vi của tai nạn có thể giảm nhẹ, có
thể đem lại hạnh phúc chân thật cho chúng sanh cư trú trên địa cầu
của ḿnh, hy vọng là mọi người sẽ hết ḷng nỗ lực đi làm.
Ngày 21-12-1999 tại Báo Ân Đường, Tịnh Tông Học Hội Tân Gia
Ba |