Cùng Chung Lăn Chuyn Bánh Xe Pháp

                     

 
 

TỊNH ĐỘ

-----o0o------

Ư NGHĨA CHÂN THẬT CỦA "BỔN NGUYỆN NIỆM PHẬT
Ḥa Thượng Tịnh Không thuyết giảng
Liễu Nhân sưu tập và ghi chép, Cư sĩ Truyền Tịnh giảo chánh
Dịch theo bản in của Tịnh Tông Học Hội Los Angeles, tháng 3, 2001
 

6. Phật học vấn đáp

     Hỏi: Sư phụ nói Đạo An pháp sư bị người ta gạt, đă biết rơ ràng nhưng vẫn c̣n để người ta gạt …, nếu người đó lấy tiền này đem làm chuyện xấu như cờ bạc, vậy th́ Đạo An pháp sư đă bố thí và làm một việc tốt hay phải gánh trách nhiệm nhân quả v́ đă làm một việc ác? A Di Đà Phật.

      Đáp: Câu hỏi này rất hay. Không thể nghĩ rằng người gạt tiền này sẽ làm việc ǵ tốt, nhưng sẽ cũng không làm việc ǵ xấu, lăo pháp sư biết rất rơ như vậy nên ngài thị hiện ‘chiêu’ này cho chúng ta xem nhằm cho chúng ta biết: cho dù bị gạt th́ chúng ta cũng phải để người ta gạt. Nguyên nhân là ǵ? Tại sao người đó gạt ḿnh mà không gạt người khác? Chắc có lẽ đời trước ḿnh thiếu nợ người này. Khi bạn trả cho họ hết rồi, nghiệp nhân này không c̣n th́ họ sẽ không gạt bạn nữa, phải biết đạo lư này. Nếu người đó lấy tiền đi làm việc xấu th́ ḿnh sẽ không đưa cho họ, nếu không phải làm chuyện xấu, không gây trở ngại ǵ cho xă hội đại chúng, chỉ v́ lợi ích cá nhân của họ th́ ḿnh nên đưa cho họ, đây là nhân duyên quả báo mà! Tại sao họ dùng thủ đoạn này? Chắc trong đời quá khứ ḿnh cũng đă dùng cách này để gạt họ! Bây giờ họ dùng cách này để đ̣i lại. V́ vậy nên'một miếng ăn, miếng uống ǵ cũng đều đă định sẵn', tự ḿnh phải hiểu rơ ràng minh bạch. Đây là trí huệ.

      Hỏi: Vị đồng tu này nói ông chuyên vẽ hoa sen, vừa vẽ hoa vừa niệm Phật, hy vọng là sẽ không bị bịnh khổ lúc qua đời, có cần làm thêm phương pháp nào nữa hay không, hoặc có cần thay đổi thái độ tu học hay không?

      Đáp: Vẽ hoa sen, mỗi ngày tưởng Phật, niệm Phật, như vậy rất tốt. Nếu hy vọng tương lai văng sanh có thể dự biết ngày giờ ra đi, không bị bịnh khổ th́ là một chuyện khác hẳn. Tại sao người ta có thể ra đi một cách tự tại? V́ nghiệp chướng của họ đă tiêu trừ. Nếu nghiệp chướng của bạn chưa tiêu trừ hết, lúc lâm chung sẽ có bịnh khổ, chúng ta phải biết chuyện này.

      Làm thế nào để tiêu trừ hết nghiệp chướng?

      Phải phá sạch ngă chấp th́ sẽ tiêu trừ hết nghiệp chướng
. Bất cứ việc ǵ đặc biệt là những chuyện tiếp xúc với đại chúng, ‘không nên chấp trước thành kiến của ḿnh’, phải biết ‘tuỳ duyên’. Chỉ cần việc này không có chướng ngại quá mức th́ tuỳ duyên được rồi, đừng chấp trước vào thành kiến của ḿnh.

      Luôn luôn nghĩ ḿnh phải tiêu trừ nghiệp chướng. Phải quét sạch hết thảy vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, đặc biệt là những thứ ‘thị - phi, nhân - ngă, tham, sân, si, mạn’, trong tâm chẳng sanh lên những tâm niệm này th́ bạn sẽ có thể tự tại văng sanh. Nếu c̣n những thứ thị - phi, nhân - ngă, lợi - hại, được - mất, tham, sân, si, mạn th́ rất phiền phức, cho dù bạn tu được giỏi cách mấy th́ đến lúc lâm chung cũng nguy hiểm như thường, vẫn không nắm chắc [có thể tự tại văng sanh]. Bạn hăy xem hễ những người nào ra đi rất tự tại, có tự tin, tâm địa thanh tịnh, họ thiệt là mảy trần chẳng nhiễm! Đừng nói thế pháp phải buông xả, ngay cả Phật pháp cũng phải buông xả hết, các bạn phải biết chuyện này nghe!

      Hiện nay tôi đă lớn tuổi rồi, không c̣n mấy năm nữa đâu, cho nên tôi quản lư đạo tràng hay không? Quư vị muốn tôi quản lư tôi cũng không nhận, quư vị muốn làm sao cũng được, nếu quư vị làm được hoàn hảo th́ tốt! Làm không được hoàn hảo th́ quư vị phải gánh trách nhiệm nhân quả, đối với tôi không liên can ǵ hết! Hết thảy thế pháp và Phật pháp đều phải buông xuống hết, tôi chăm sóc cho quư vị, thương mến quư vị, khuyến khích quư vị nhưng tuyệt đối không chất chứa những thứ này trong tâm; nếu chất chứa những chuyện này của quư vị trong tâm th́ tôi không thể thanh tịnh, quư vị phải thể hội kỹ càng việc này, trong tâm phải thong dong tự tại, hết thảy pháp thế gian và xuất thế gian phải làm theo kinh Kim Cang: 'Pháp c̣n nên xả, huống chi là phi pháp'. Chữ pháp đầu tiên là Phật pháp. Xả Phật pháp không có nghĩa là kêu quư vị không làm nữa, vẫn cứ làm hằng ngày, ‘xả’ là xả bỏ trong tâm, trong tâm chẳng có phân biệt, chấp trước, lo âu, trong tâm nhất định phải thanh tịnh. Phải làm việc nhưng làm việc không gây trở ngại cho tâm thanh tịnh, như vậy mới đúng.

      Hỏi: Mỗi ngày đều đến đạo tràng làm công quả, như vậy có kể là ‘quảng doanh chúng vụ’ (rộng lo các việc của đại chúng) hay không?

      Đáp: Không sai, đúng là ‘quảng doanh chúng vụ’. Nếu bạn xem rơ ư nghĩa trong kinh điển, thâm nhập thêm một tầng, mỗi ngày đến đạo tràng làm công quả nhưng trong tâm dường như không có việc này th́ đó chẳng là ‘quảng doanh chúng vụ’, đó là tích lũy công đức, như vậy th́ sẽ khác hoàn toàn. Nếu nghĩ việc làm công quả ở đạo tràng thành công việc của ḿnh, phân biệt đây là đạo tràng của ḿnh, kia là đạo tràng của người khác, ḿnh nhất định phải làm sao để vượt hơn họ, như vậy th́ bạn đă ‘quảng doanh chúng vụ’ rồi. Nếu bạn làm nhưng giống như không làm th́ bạn tích lũy công đức, đúng như câu nói: ‘sai một ly trật đi ngàn dậm’. Thế nên bạn phải thể hội một cách kỹ càng những lời Phật dạy trong kinh, đừng hiểu sai.

      Chư Phật, Bồ Tát ứng hóa trong thế gian giống như đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng kinh thuyết pháp ṛng ră bốn mươi chín năm, không hề nghỉ ngơi! Ngài có ‘quảng doanh chúng vụ’ hay không? Nếu Ngài giữ tâm niệm ‘Phật pháp cao minh hơn hết thảy ngoại đạo, tôi phải hàng phục ngoại đạo, tôi phải xuất chúng, mọi người trên thế giới đều phải làm đệ tử của tôi’, thế th́ Ngài đă ‘quảng doanh chúng vụ’. Thái độ của người ta là ‘làm mà dường như không làm’, không làm mà làm. Trong kinh Kim Cang đức Phật Thích Ca nói cả đời Ngài chẳng nói một câu nào, chẳng nói một chữ nào, ai nói ‘Phật thuyết pháp’ tức là báng Phật. Chẳng nói một câu pháp nào cả, [nhưng đă] nói suốt bốn mươi chín năm, đây gọi là ‘nói mà không nói’. ‘Nói’ là từ bi, lo lắng, thương mến, giúp đỡ hết thảy chúng sanh; ‘không nói’ nghĩa là trong tâm đích thật chẳng khởi tâm động niệm, chẳng có phân biệt, chấp trước. Từ trong nội tâm của Ngài th́ một chữ cũng chẳng nói.

      Vậy th́ tại sao [Ngài] lại giảng đạo? Đó là v́ hết thảy chúng sanh cảm ứng đạo giao. Nếu bạn c̣n chưa hiểu th́ hăy lấy thí dụ cái khánh, chúng ta gơ một cái th́ nó sẽ vang lên âm thanh, gơ mạnh một cái th́ nó sẽ kêu lớn hơn. Bạn sẽ hỏi: nó có vang lên âm thanh không? Nếu nói nó vang lên âm thanh th́ không gơ nó cũng phải vang lên âm thanh chứ! Chư Phật, Bồ Tát thuyết pháp lợi sanh giống như các bạn làm công quả, cũng giống như cái chuông cảm ứng đạo giao; khi nào họ cần th́ ḿnh giúp đỡ họ, bản thân ḿnh chẳng khởi tâm động niệm, chẳng phân biệt, chấp trước, như vậy mới là tích lũy công đức. Nếu ḿnh làm xong bèn nghĩ là ḿnh có công đức, vậy th́ bạn đă ‘quảng doanh chúng vụ’, bạn đă khởi tâm động niệm rồi. Lúc khởi tâm động niệm trong tâm của bạn đă có tướng tôi, tướng người, tướng chúng sanh, tướng thọ giả, đă có tham, sân, si, mạn; đó tức là ‘quảng doanh chúng vụ’, phải lắng ḷng thể hội việc này.

      Hỏi: Trong đời mạt pháp người tại gia dễ thành tựu hơn người xuất gia, nên nh́n và suy nghĩ như thế nào đối với vấn đề tại gia và xuất gia?

      Đáp: Đích thật trong đời mạt pháp người tại gia tu hành dễ thành tựu hơn người xuất gia. Tôi nghĩ quư vị cũng đă nh́n thấy sự thật này, nguyên nhân ở chỗ nào? Ư nghĩa giống như câu hỏi phía trước. V́ phạm vi sanh hoạt tiếp xúc của người tại gia chẳng rộng, thân bằng quyến thuộc cũng không nhiều, cho nên tâm của họ dễ thanh tịnh hơn. Một khi xuất gia rồi, xuất cái nhà nhỏ xong lại đi vào một cái nhà lớn; có gia đ́nh nào của quư vị thường có đông người tụ hợp lại như vầy không? Xuất gia rồi thường hội họp với mọi người, bàn bạc chuyện tốt của nhà họ Trương, chê bai chuyện của nhà họ Lư, chuyện bận tâm quá nhiều, như vậy làm sao tâm định được! Cho nên người xuất gia tu hành khó hơn người tại gia.

      Đặc biệt là ngày nay xuất gia rất phiền phức, bị những chuyện thực tế bắt buộc, đạo tràng to lớn th́ chi phí nhiều, làm thế nào để có đủ tiền trang trải phí tổn sinh hoạt? Cho nên chẳng thể không t́m đủ mọi cách để lôi kéo tín đồ, t́m đủ phương pháp để moi tiền trong túi của tín đồ bỏ vào túi của ḿnh, đây gọi là ‘ḥa thượng không bày vẽ, cư sĩ chẳng lại cúng kiếng’. Mỗi ngày đều phải làm những chuyện này, đây là sai lầm, đúng như lời của đức Phật nói trong kinh: ‘quảng doanh chúng vụ’, tạo ra vô lượng tội nghiệp, tự bản thân của họ chẳng hiểu, bị bắt buộc phải làm như vậy. Cho nên xuất gia tu hành khó hơn tại gia, người tại gia sẽ không tạo ra những tội nghiệp này. Trong đạo tràng Tịnh Tông của chúng ta, tôi khuyên tứ chúng đồng tu, bất kể tại gia, xuất gia tuyệt đối không được lôi kéo tín đồ, tuyệt đối không thể xin tín đồ một đồng xu nào cả, [được vậy] tâm của bạn mới thanh tịnh; đừng tổ chức pháp hội, đừng làm những chuyện này, hăy ‘thật thà, chắc thật niệm Phật’. Khi đạo tràng niệm Phật hết tiền rồi, không đủ để chi tiêu th́ phải làm thế nào? Cứ việc tiếp tục niệm Phật đợi văng sanh, thế gian này không đáng cho chúng ta lưu luyến. Vậy th́ thong dong tự tại biết bao? Rất đúng như pháp!

      Nếu Phật pháp cần bạn ở đây hoằng dương th́ chư Phật, Bồ Tát tự nhiên sẽ đến hộ pháp. Cả đời tôi đều là như vậy, đây là lời của Chương Gia đại sư dạy tôi, tôi đạt được lợi ích từ [lời dạy] của lăo nhân gia. Năm đó tôi mới hai mươi mấy tuổi, theo thầy học Phật, thầy dạy tôi: ‘Phát tâm chân chánh v́ Phật pháp, dâng hiến cả đời cho Phật pháp, dâng hiến cho chúng sanh, hết thảy mọi việc của con đều có Phật, Bồ Tát lo lắng, chăm sóc cho'. Cho nên cả đời tôi chẳng phải bận tâm, cũng đă xây dựng được vài đạo tràng, lấy tiền ở đâu để xây? Tôi cũng chẳng biết. Tôi cũng chẳng quyên góp tiền bạc ǵ hết, đều là tự động [có người] đem cho, cho vừa đủ để xây dựng đạo tràng, không dư đồng nào, thiệt là không thể nghĩ bàn!

      Giống như đạo tràng ở Mỹ xây dựng lớn như vậy, là do Phật, Bồ Tát xây chứ đâu phải do tôi xây. Ở Đài Loan chúng tôi xây mỗi đạo tràng đều là tự tự nhiên nhiên h́nh thành, chẳng có quyên góp ǵ hết. Hội Phật Đà Giáo Dục Cơ Kim cũng là do người ta đến t́m và muốn tặng cho tôi, tôi cũng bán tín bán nghi, c̣n nghĩ họ sẽ thêm điều kiện ǵ nữa, [tôi] hỏi: ‘Có thiệt là ông tặng luôn phải không, chẳng có ư định đ̣i lại phải không?’. Ổng nói: ‘Đúng vậy’. Tôi mới tổ chức Tài Đoàn Pháp Nhân, kiếm luật sư làm giấy tờ, tương lai nếu chúng tôi không dùng tài sản này nữa, hết thảy quyền sở hữu sẽ thuộc về quốc gia, không thuộc bất cứ cá nhân nào, ổng sẽ không thể nào lấy lại được. Sạch sẽ, gọn gàng! Chúng ta làm sao phải suy nghĩ, lo lắng về những chuyện này hoài cho được?

      V́ vậy nên người xuất gia phải làm gương tốt, có đức hạnh, học vấn, tu tŕ chân chánh, th́ bạn nhất định sẽ được rất nhiều người tôn kính, mọi người sẽ cúng dường cho bạn, vậy th́ bạn c̣n bận tâm ǵ nữa! Nếu bạn sợ không có người cúng dường th́ bản thân bạn có vấn đề, có khuyết điểm, là v́ bạn làm chẳng đúng như pháp! Nếu làm đúng như lư, như pháp th́ Tam Bảo gia tŕ, long thiên hộ pháp cúng dường th́ khỏi phải cầu người ta. Nếu phát tâm xuất gia bạn phải hiểu sứ mạng của người xuất gia là ‘hoằng pháp độ sanh’. Trong kinh thường dạy: 'Thọ tŕ, đọc tụng, diễn thuyết cho người biết'. ‘Diễn’ là biểu diễn, phải diễn ra một h́nh tướng cho xă hội đại chúng thấy, làm một gương tốt. ‘Thuyết’ là khi người ta có thắc mắc đến hỏi bạn, bạn phải giải thích rơ ràng cho họ, đây là công việc của người xuất gia. Người tại gia hộ tŕ, nhất định như vậy; hộ tŕ đều là phát xuất từ ḷng tự nguyện của họ, là họ có khả năng này, tuyệt đối không được miễn cưỡng. Nếu nói hội viên của Tịnh Tông Học Hội chúng ta mỗi năm phải đóng mười đồng tiền lệ phí th́ tôi cũng không tán thành; tại sao vậy? Mỗi năm bạn tạo ra áp lực cho người ta [bắt họ đóng] mười đồng, chuyện này không tốt. V́ vậy nên Hoa Tạng Đồ Thư Quán chúng tôi măi cho đến bây giờ vẫn chẳng lập ra điều lệ này, nguyên nhân chính là vậy.

      Chính phủ có quy định một điều luật nếu bạn muốn thành lập một hội cơ kim th́ nhất định phải có hội viên đóng góp, hội viên nhất định phải đóng một số tiền mỗi tháng. Chuyện này trái ngược với Phật pháp; bất kể người ta chịu hay không, nếu viết [trên giấy tờ] như vậy th́ sẽ tạo nên áp lực cho người, tôi không chịu làm những chuyện này. Cả đời chúng ta không nên tạo ra áp lực cho người th́ họ sẽ không đem quả báo này cho chúng ta -- không tạo áp lực cho chúng ta, vậy th́ chúng ta sẽ được tự tại. Trồng nhân ǵ th́ sẽ được quả báo đó, nhất định phải hiểu chuyện này. Nếu luận trên việc tu hành và chứng quả th́ tại gia và xuất gia chẳng khác ǵ hết, hoàn toàn giống nhau.

      Hỏi: Phật pháp lấy từ bi làm bổn hoài nên người xuất gia không mang giày da, vậy th́ tại sao trong chùa c̣n dùng trống làm bằng da?

      Đáp: Bạn không phải là người đầu tiên hỏi câu này, người xưa đă hỏi rồi, cũng có điển tích nữa. Nhà Phật lấy: ‘từ bi làm gốc, phương tiện làm cửa’, lúc năy nói người đó ‘noi theo lư trí chứ không noi theo cảm t́nh’. Nếu vậy th́ người xuất gia có thể mặc áo choàng bằng lông không? Được. Có khai duyên. Người trên bảy mươi tuổi, thể lực yếu đuối th́ có thể, đây gọi là khai duyên. V́ họ phải giữ ǵn thân thể và dùng thân ḿnh để phục vụ đại chúng, đây cũng là từ bi; da của những động vật này được cúng dường cho pháp sư, pháp sư lại đem cúng dường đại chúng, như vậy những động vật này cũng có công đức! Cùng chung một đạo lư, tuy trống này làm bằng da ḅ, con ḅ này đă tạo tội nghiệp đọa làm súc sanh, nó rất may mắn, da nó được đem làm trống để trong chùa, trống được dùng để cảnh tỉnh đại chúng, công đức vô lượng!

      Tuy giới luật Phật pháp rất nghiêm túc, điều luật nào cũng có khai duyên, đều không phải chết cứng, quư vị phải biết điểm này. Thí dụ rượu, rượu là giới trọng, giới căn bản. Lúc tôi c̣n trẻ vừa mới học Phật và chưa xuất gia, có một lăo ḥa thượng trên bảy mươi tuổi rất thích uống rượu, tôi thường đến đạo tràng làm công quả nên ngài thường mời tôi ở lại dùng cơm, cũng không cấm kỵ ǵ hết, mỗi bữa cơm lăo ḥa thượng đều uống một ly rượu, tôi thấy và rất thắc mắc nhưng chẳng dám hỏi. Sau này đến học với thầy Lư ở Đài Trung, tôi bèn hỏi thầy. Thầy Lư nói: ‘Đây là khai duyên, người lớn tuổi thân thể không khỏe, ly rượu này giúp cho huyết mạch trong thân thể được tuần hoàn’. Hiểu được đạo lư này th́ đó chẳng gọi là phá giới mà gọi là khai duyên.

      Nếu bạn c̣n trẻ, thân thể rất khỏe mạnh mà uống rượu th́ đó gọi là phạm giới. Hai việc này chẳng giống nhau! Phải không? Nếu bạn bị bịnh, thân thể không khỏe, cần những thứ này để giúp thể lực của bạn th́ được. V́ vậy tuy giới luật trong Phật pháp rất chặt chẽ nhưng mỗi điều luật đều có khai duyên, đều không phải cứng chắc, như vậy mới biết Phật pháp rất ‘dễ thương’ -- hợp t́nh, hợp lư, chẳng phải đặt ra rồi không thể nào biến đổi, vô cùng uyển chuyển.

      Hỏi: Chúng con là phàm phu chẳng có trí huệ, có thể thỉnh sư phụ bàn về xu thế, chiều hướng xă hội biến hóa từ đây về sau. Thí dụ nói về Đài Loan, Đại lục và hải ngoại, vân vân. Chúng con là Phật giáo đồ tại gia phải nên làm thế nào? Làm sao tu hành?

      Đáp: Tôi nói với quư vị: ‘Chắc thật niệm Phật là tốt rồi, đừng để ư đến chuyện thiên hạ’. Tôi chẳng coi báo, chẳng coi truyền h́nh, chẳng nghe radio, người ta hỏi tôi [về chuyện ǵ th́ tôi trả lời] – thiên hạ thái b́nh, chẳng có chuyện ǵ xảy ra hết! Bạn xem đời sống của tôi sung sướng biết mấy! Quư vị đang sống trong thời loạn, [ngược lại] tôi sống trong thời thái b́nh, chúng ta đồng thời sinh sống trên quả địa cầu này, nhưng hoàn cảnh sinh hoạt xă hội của chúng ta chẳng giống nhau, hoàn cảnh của tôi th́ an lành, thái b́nh, hoàn cảnh của quư vị là loạn ly, lộn xộn. Tại sao bạn sống trong thời loạn? Mỗi ngày đều coi báo, nghe tin tức, đó là tự các bạn chọn lấy mà!

      Hỏi: V́ con đă làm nhiều việc ác cả nửa đời người, và làm tổn hại đến vợ, bây giờ vợ con trách và không chịu tha thứ, tuy con có ư niệm Phật và ăn năn nhưng vẫn chẳng đủ để chuộc tội, thậm chí vợ con gây trở ngại cho việc niệm Phật, xé rách kinh sách, con phải làm thế nào để chuộc lại lỗi lầm? Và làm thế nào để niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ?

      Đáp: Bạn hiểu việc này tức là đă giác ngộ, sau khi giác ngộ th́ phải nhẫn chịu hoàn cảnh trước mắt, ráng làm cho được ‘hết thảy đều tùy duyên’, giữ ǵn cho tâm ḿnh được thanh tịnh, b́nh đẳng, giác ngộ, đây tức là chơn chánh tiêu nghiệp chướng. Phải biết cách tùy thuận, bà phá hoại tượng Phật mặc kệ, xé rách kinh sách cũng mặc kệ, nhất định đừng để ư, đừng bận tâm, tự ḿnh chắc thật niệm Phật. Nếu bả phản đối bạn niệm Phật th́ niệm thầm trong tâm, đừng niệm ra tiếng, hết thảy đều phải tùy thuận, nếu nhanh th́ trong ṿng nửa năm sẽ có thể thấy hiệu quả; nếu chậm th́ nhiều nhất là ba năm hoàn cảnh này của bạn sẽ biến chuyển trở lại, nhất định sẽ được Tam Bảo gia tŕ. Nếu không nhẫn nhịn, cả đời bạn sẽ chẳng thể nào giải quyết vấn đề này, Phật, Bồ Tát cũng chẳng giúp ǵ được, điều này rất quan trọng.

      Hỏi: Việc chăn gối giữa vợ chồng, có phải người học Phật, niệm Phật chẳng cần việc này? Phải chăng không thể có quan hệ t́nh dục giữa nam nữ ngoài phạm vi vợ chồng?

      Đáp: Đức Phật dạy chúng ta sự tham ái giữa nam nữ là cội gốc của sanh tử luân hồi trong lục đạo. Kinh Lăng Nghiêm nói rất tường tận, nếu chẳng đoạn tâm niệm này th́ nhất định sẽ chẳng thoát ra khỏi luân hồi. Nếu bạn nghĩ đến nỗi khổ trong lục đạo luân hồi th́ tâm bạn sẽ đề cao cảnh giác. Bạn có muốn thoát ra khỏi lục đạo luân hồi ngay trong đời này không? Vấn đề thực tế này được đặt ra: Bạn có chịu tiếp tục trôi lăn trong lục đạo luân hồi hay không? Hoặc là chịu vượt thoát ngay trong đời này? Cơ hội vượt thoát này vô cùng quư báu, hiếm có, thiệt là trong vô lượng kiếp khó gặp được một lần, đời này chúng ta may mắn gặp được là một nhân duyên hết sức hiếm hoi, khó được, nếu bạn có thể cắn chặt răng, nhịn một chút th́ sẽ thoát luân hồi; nhịn chịu chẳng được th́ phải biết nỗi thống khổ này [to lớn vô cùng], đây là tội nghiệp.

      Đặc biệt là quan hệ t́nh dục giữa nam nữ ngoài phạm vi vợ chồng, đây là việc phá hoại luân lư, phá hoại đạo đức xă hội, pháp luật cũng chẳng cho phép. Trong Phật pháp gọi là ‘tánh tội’, cộng thêm pháp luật thế gian, tội này quá lớn, quá nặng, chẳng đáng! V́ vậy phải suy nghĩ kỹ càng, b́nh tĩnh cân nhắc vấn đề này. Nếu không thể giải quyết vấn đề này th́ bất luận bạn tu học pháp môn nào cũng chẳng thể thành tựu, việc này rất thực tế.

      Trong Mật Tông có ‘Pháp Song Tu’ đây là sự thật, chẳng phải giả. Chúng ta có thể học hay không? Nếu chúng ta học th́ chẳng ai không đọa địa ngục A Tỳ cả! Đây là một thường thức chúng ta phải biết! Thế th́ tại sao pháp sư Mật Tông học xong chẳng đọa địa ngục? Trên thực tế họ đọa hay chẳng đọa địa ngục chúng ta không biết, chúng ta cũng không cần lo cho người khác, hăy suy nghĩ tự ḿnh có công phu đến mức này hay không?

      Nói một cách đúng đắn th́ Mật Tông chẳng phải là pháp môn để cho phàm phu chúng ta tu học, kinh luận nói với chúng ta đến lúc nào mới học Mật? Đến Bát Địa Bồ Tát. Đó là cảnh giới ǵ? Bát Địa Bồ Tát c̣n gọi là Bất Động Địa, nghĩa là chẳng kể ở trong cảnh giới nào, họ có thể có ‘sự’ nhưng chẳng có ‘tâm’, tâm của họ cũng xem như chẳng có việc đó. Họ có thể trong những việc này nhưng chẳng khởi tâm, chẳng động niệm, chẳng phân biệt, chẳng chấp trước, dường như chẳng có việc ǵ xảy ra; nếu bạn có thể làm vậy được th́ không sao cả; nếu trong hoàn cảnh này bạn vẫn c̣n một chút xíu tham ái th́ bạn sẽ đi tŕnh diện ở địa ngục A Tỳ. Mọi người nhất định phải hiểu điểm này, phải xét xem tự ḿnh có công phu đến mức này hay chăng, không phải nói giỡn chơi đâu.

      Khi tôi bắt đầu học Phật, vị thầy đầu tiên của tôi là Chương Gia đại sư, thầy dạy tôi: ‘Mật pháp là pháp tối thượng thừa trong Phật pháp’. Sau này tôi đọc kinh Hoa Nghiêm mới biết đây là cảnh giới của Địa Thượng Bồ Tát (3), là môn tu của Pháp Thân đại sĩ, chẳng phải của người thường! A La Hán, Bích Chi Phật, Bồ Tát, Phật (Phật ở đây là Tạng Giáo Phật, Thông Giáo Phật trong tông Thiên Thai) trong thập pháp giới đều không thể học, họ vẫn chưa đến tŕnh độ này. Tuy họ chẳng c̣n chấp trước nhưng c̣n phân biệt; có phân biệt th́ c̣n tạo nghiệp và đọa lạc. Thiệt có thể làm đến chẳng phân biệt, chẳng chấp trước, chẳng vọng tưởng th́ mới được. Kinh Hoa Nghiêm nói 'lư sự vô ngại, sự sự vô ngại', pháp giới chẳng có chướng ngại. Ngày nay khi có người khen ḿnh vài câu th́ ḿnh rất vui vẻ; mắng ḿnh vài câu th́ ḿnh rất khó chịu, thế là hỏng rồi! Vậy th́ đây chẳng phải là cảnh giới của ḿnh, ḿnh vẫn c̣n chướng ngại! Khi người ta mắng bạn vài câu, tại sao bạn nổi giận đến vài ngày? Chẳng phải là bạn có chướng ngại hay sao? Nếu có chướng ngại th́ chẳng thể học, không chướng ngại mới học được. Thế nên chúng ta phải hiểu đạo lư này, nhất định chẳng thể làm sự việc này, phải biết đây chẳng phải là cảnh giới của ḿnh mà là cảnh giới của Đại Bồ Tát.

      Hỏi: Nếu ḿnh niệm Phật nhưng vợ (hay chồng ḿnh) chẳng niệm, vả lại c̣n phá hoại sự niệm Phật, thậm chí xé rách kinh sách, trong trường hợp như vậy phải làm thế nào?

      Đáp: Việc này lúc năy chúng tôi đă nói qua rồi, mặc kệ họ, đừng để ư đến họ, tự ḿnh nhất quyết đừng thoái chuyển, phải biết đây là nghiệp chướng của ḿnh hiện lên, hăy chắc thật niệm Phật, niệm đến lúc tâm địa của ḿnh thanh tịnh, b́nh đẳng th́ nghiệp chướng sẽ tiêu trừ hết. Bạn phải có thể cảm hóa được họ.

Ngày vào mạng: 06.10.2007

 
 

Trở Lại

 
 

-o0o-

 
 

 
   
 

Xin gởi bài mới và ư kiến đóng góp về Tạng Thư Phật Học qua địa chỉ email: bientap@tangthuphathoc.net